Skip to main content
Để nhớ một thời ta đã yêu (lloyd-films.com)

Để Nhớ Một Thời Ta Đã Yêu

Em yêu của anh,

Đêm nay, giữa khoảng không vắng lạnh, bầu trời không chút trăng sao, chỉ có gió và mây đen bao phủ, anh ngồi đây, nơi ban công của căn phòng vắng nhìn ngắm toàn cảnh khu phố vắng nơi anh ở và đang thưởng thức những giai điệu đượm nét tự sự và gợi nhớ anh về một thời đã qua - một thời ta đã yêu. Đó cũng là nhạc khúc mà ca sỹ Bằng Kiều thể hiện rất thành công và lay động lòng anh nhất lúc này. Em ạ, nó da diết và buồn quá và  gợi nhắc anh nhớ về em, nhớ đến ngày nào đó ta đã yêu, đã cùng nhau xây đắp biết bao kỉ niệm khi ta còn có nhau. Anh đã nghe đi nghe lại mà không hiểu sao từng lời nhạc, từng tiếng réo rắt của hoà âm đi sâu vào tận đáy trái tim và vùng ký ức anh vốn đã vùi lấp bấy lâu nay, kể từ ngày anh và em không còn sánh bước nữa. Và giờ đây, khi mọi thứ ùa về, anh viết cho em không phải để làm cho nhau thêm đau và buồn nhưng là để nói lên trái tim anh trong khung cảnh của tình yêu – một cảm xúc mãi không bao giờ có tuổi và vô thuỷ vô chung em ạ.

Hạnh phúc trong tầm với đã không còn tới.
Khi vắng em trong đời.
Tìm đến chân trời mới vẫn thương một thời.
Giờ đã xa ngàn khơi.

Kể từ khi chúng ta không còn sánh bước, anh vẫn cứ băn khoăn tự hỏi “Điều gì khiến anh lại nông nổi khi quyết định tạm ngưng mối quan hệ này? Điều gì khiến anh bỏ mặc em một mình trong sự đợi chờ vô vọng như vậy? Điều gì đã khiến anh đánh mất đi hạnh phúc mà chỉ có em thì điều ấy mới nên nghĩa?…” Muôn câu hỏi đặt ra, nhiều khi nó khiến anh thấy quá ngột ngạt khi nghĩ đến cái vụng dại một thời của bản thân. Giờ đây anh đã hiểu hạnh phúc thật là gì khi đã đánh mất nó em ạ,  và người ta chỉ có thể học được cách giữ lấy điều mình yêu quí khi đã ít nhất một lần đánh mất trong đời. Từ ấy đến nay, anh cứ rong ruổi muôn nẻo đường tình và đường đời mà mãi vẫn chẳng thấy cái hạnh phúc thật mà chỉ khi có em anh mới cảm nghiệm hết được. Có nhiều khi anh cứ ngỡ là mình đã bắt được cái hạnh phúc ngọt ngào thuở nào, nhưng khi bừng tỉnh thì lại thấy rằng đó chỉ là một mớ hỗn độn của những ảo ảnh đến từ em mà thôi. Và rồi, thực tại vẫn mãi là thực tại, anh đã minh định và đã thấy anh cần phải biết trân quý cái giây phút hạnh phúc của hiện tại nhiều hơn để rồi mai về sau anh không còn ngồi thẫn thờ hối tiếc vì đã để mặc nó trôi qua như một cơn gió thoảng như anh đã từng sống em ạ.

Ngày đó ta lầm lỡ bỏ mặc nhau hững hờ.
Để tiếng yêu rạn vỡ rồi thời gian xóa mờ.
Mãi vô tình đến bây giờ.
Nhận ra hai đứa không còn nhau.

Đến giờ này anh vẫn cứ thấy thật là không hiểu nổi tại sao người ta khi yêu nhau thì luôn tạo cho nhau những kiểu hững hờ mà thế nào thì thế khi nhìn lại vẫn là kiểu của những đứa trẻ tập yêu em ạ. Ngày ấy, mỗi khi giận hờn là y như rằng ta bỏ mặc nhau như hai kẻ xa lạ, để trong cái khoảng trống ấy mỗi người trải nghiệm cảm giác thiếu vắng nhưng lại muốn lấp đầy bằng tình yêu và tha thứ nơi trái tim mình. Anh còn nhớ có một lần vì giận nhau, anh và em đã cố tình đi lướt qua nhau giữa đại lộ đông đúc xe qua lại, khói bụi, anh dong xe vì bị hư lốp áo ướt đẫm mồ hôi, còn em chạy vù qua như cơn gió vô tình để mặc anh như trước đó anh đã bỏ mặc em phía sau khi kéo tay ga cho xe chạy thật nhanh như thể trốn chạy một cái gì đó đáng kinh sợ. Ôi em ạ, sao lúc ấy chúng ta lại có thể trẻ con đến thế,  nhất là anh. Sao anh không rộng lượng hơn, sao anh không hiểu em hơn, sao anh không biết yêu em hơn chính bản thân mình, để rồi kể từ ấy cái khoảng hững hờ nó càng ngày càng lớn và càng sâu đến mức nuốt chửng tình yêu của chúng mình. Và từ ấy anh biết chúng ta sẽ khó mà có nhau em ạ. Thế nên, giờ đây anh đã chiêm nghiệm và đã hiểu, anh cần phải biết mở rộng trái tim hơn để lấp đầy cái hố của sự hững hờ mà ngày xưa anh đôi khi khoái chí tạo nên nó, để anh biết yêu nhiều hơn  dù có chút giận hờn thì đó là gia vị thay vì là sự bỏ mặc như ngày xưa ta hay dành cho nhau.

Cuộc sống luôn vội vã với bao nghiệt ngã.
Xô cuốn ta miệt mài.
Một bước chân trượt ngã đã trôi thật dài.
Lạc mất nhau ngày mai.

Trượt dài trong sự hững hờ mà chính anh chủ động tạo nên, và đó là một cú trượt anh biết sẽ không sao vãn hồi lại được. Anh nhớ rất rõ, sau những khoảng rỗng anh tạo nên cho chúng ta, anh đã tìm đến em để mong cơ hội được lấp đầy. Nhưng những lúc ấy anh càng nhìn em, càng thấy ngượng ngập và xấu hổ đến chín người vì từ sự thanh thoát, bình thản pha chút muộn phiền ở em, anh thấy có vẻ như mình đang diễn một vở tuồng nào đó trên sân khấu cuộc đời nghiệt ngã do anh tự sáng tác ra để không phải vì yêu em thật nhưng là chứng tỏ cho em thấy khả năng diễn xuất của anh. Giờ đây khi nghĩ lại, anh thấy mình quá trẻ con khi làm thế em ạ. Bởi đó trong cái giây phút hiện tại này, anh đã từ lâu cần biết yêu không giới hạn, không chuẩn mực, không câu nệ, không gồng mình để chấp nhận, không kịch bản, không lý luận gì nữa, chỉ biết yêu bằng con tim chân thật để chẳng phải rơi vào cảnh trượt dài trong sự nghiệt ngã do chính mình tạo ra nữa.

Còn mãi khung trời đó mình gặp nhau lúc đầu.
Ngày tháng hoa mộng đó cùng niềm vui nỗi sầu.
Sẽ ghi lại biết bao điều.
Để nhớ một thời ta đã yêu.

Em yêu, đến đây thì anh không cầm nổi một giọt nước mắt của người đàn ông đã một thời yêu em nữa khi nó cứ nóng hổi trào dâng, và anh cũng chẳng thấy ngại ngùng vì anh biết điều mình đang cảm và đang trải nghiệm. Tất cả cứ như tự nhiên, cứ như một dòng suối tuồn đến để gột rửa mọi ký ức một thời hoa mộng của anh và em. Anh còn nhớ như in cái khung cảnh anh và em gặp nhau, cơn mưa chiều ấy trên đường đưa em về, những tin nhắn, những đêm dài thao thức trên phone để cả hai bày tỏ nỗi niềm, tình yêu, và cả những than trách của nhau… những lúc mình đi bên nhau trong mưa để cùng cất tiếng ca khi em ngồi sau và rúc vào lưng anh để tránh cái tạt rát của từng hạt mưa bay, những buổi nghỉ trưa gặp vội… tất cả giờ đây hiện lên rõ mồn một như thể anh đang xem lại cuốn phim nói về câu chuyện tình yêu của chúng mình. Ôi kỷ niệm ơi, ta đã sinh ra mi nhưng ta lại không có quyền gì trên mi để rồi chính mi đã có quyền trên đời ta, nó làm ta đau, ta hối tiếc, ta khóc, ta trách móc, và ta được cứu rỗi để sống một cuộc sống mới cách bình an và trọn vẹn hơn, biết đón nhận thực tại hơn và biết yêu cách chân thành hơn.

Thì thôi ta đã lỡ lìa xa bến bờ.
Đời lênh đênh sóng vỗ buồn trôi lững lờ.
Cuộn mình trong nỗi nhớ cho đến bao giờ.
Mình mới quên ngày xưa.
Thì thôi ta đã hết chờ nhau sẽ về.
Mùa xuân nay đã chết vàng phai não nề.
Để lại bao hối tiêc khi khắc tên người.
Gọi mãi trong đêm buồn.

Nỗi nhớ, niềm thương, nỗi đau, tình yêu, lỗi lầm, kỉ niệm, niềm vui, nỗi buồn….tất cả đều là những thành phần bất khả phân ly tạo nên chuyện tình anh và em thuở nào, và sẽ tiếp tục tạo nên chuyện tình của anh và của em cho đến tận hôm nay và mãi mãi khi dù ta lạc mất nhau nhưng tất cả đều mang trong mình cơ hội và hy vọng sẽ không lạc mất người mình yêu khi cả anh và em rồi sẽ sống đời vợ chồng với người mình yêu cách trọn vẹn và đích thực, không còn bám víu vào quá khứ, không còn than trách nhau vì đã bỏ mặc nhau hững hờ, không còn buồn phiền vì bi kịch do mình tạo ra, và không còn tự trách mình vì đã để trượt dài trong bi kịch tình yêu chúng ta… Tất cả giờ đây đều mới lạ, đều hân hoan, vui mừng, hy vọng, bình an, và hạnh phúc vì cả anh và em đều tha thứ cho nhau, đều đang sống trọn vẹn trong tình yêu riêng biệt của mỗi người mà ở trong đó mọi lỗi lầm của quá khứ thành bậc thang đưa tình yêu hiện tại lên đến đỉnh cao của Tình Yêu Hoàn Hảo.

Xin cho chúng ta vẫn luôn mãi là tình bạn trọn vẹn của nhau để khi nhìn về quá khứ ta biết sống trọn vẹn cho hiện tại hơn. Vì mỗi chấm của hiện tại chưa tới đều là bậc thang của tương lai, và mỗi chấm của hiện tại đã qua đều là nền tảng cho từng chấm của hiện tại vĩnh cửu em ạ.

Để nhớ một thời ta đã yêu,

Joseph C. Pham