Skip to main content
Thánh Lễ Bế Giảng Khóa Huấn Luyện, Lễ Hiển Linh, do Đức Tổng Giám Mục Phaolô Bùi Văn Đọc chủ sự và phát chứng chỉ quốc tế cho các học viên, 07/01/2018.

Tôi Đi Học Giáo Lý - Từ Cái Bụng Đến Tình Yêu Vô Biên Của Thiên Chúa

Dưới đây là cảm nhận của một học viên lớn tuổi trong Khóa Huấn Luyện Giáo Lý Kinh Thánh Quốc Tế đầu tiên được tổ chức tại Việt Nam tại Tổng Giáo Phận Sài Gòn do ban giảng huấn là các giáo sư linh mục và người sống đời thánh hiến quốc tế thực hiện, Trung Tâm Nữ Vương Sự Sống, thuộc Tu Hộ Notre Dame De Vie.

Từ ngày 5 đến ngày 8 tháng 1 năm 2018, tôi đi dự khóa huấn luyện Giáo Lý Viên do Trung Tâm Nữ Vương Sự Sống (Mother of Life), thuộc Tu Hội Notre Dame de Vie, tổ chức, với sự hướng dẫn của các giáo sư linh mục Benoit, Emmanuel, Walter và các giáo sư Valtraud, Anne Marie, Myriam và Carin.

Thực sự tôi cũng chỉ là một giáo lý viên tay mơ, lúc dạy lúc không. Khi được đề nghị đi dự, được biết là miễn phí hết, giáo sư nước ngoài dạy, dự 4 ngày, ăn ở khách sạn. Tôi chịu liền: “Đi cho biết, được ăn ở miễn phí, cứ như đi du lịch. Tội gì không đi”.

Mấy ngày sau, khi nhìn lại, tôi mới thấy việc được đi dự như một lời Chúa kêu gọi. Nhưng cách tôi đáp trả hết sức tầm thường, hoàn toàn thế tục, như thánh Phao lô nói: “Thiên Chúa của họ là cái bụng” (Pl 3,19).

Một Tuần Tĩnh Tâm: Ngoài việc học, tôi thấy như một tuần tĩnh tâm: Không kể các giờ ăn uống, ngủ nghỉ; buổi sáng sau khi thức dậy, lúc 6g30 chúng tôi đọc kinh phụng vụ rồi học về Mục Đích Của Việc Dạy GiáoLý, Nền Tảng Đời Sống Thiêng Liêng, Đời Sống Đức Tin, Ân Sủng, Cách Đọc Kinh Thánh, Ân Sủng Và Đức Tin...

Chú Giải và Suy Niệm Kinh Thánh: Ơn gọi của Samuel (1Sam 3,1-21), Tội nguyên tổ (St 4,1-16), Chúa gọi các tông đồ đầu tiên (Ga 1,35-51), Người Đàn bà băng huyết (Mc5,25-34), Lễ Hiển Linh ( Mt 2,1-12; Mc 1, 7-11). Chú giải từng câu, từng từ quan trọng. Chúng tôi như nếm được vị ngọt của Lời Chúa.

Mỗi sáng, sau các bài học về giáo lý hay suy niệm Tin Mừng, chúng tôi có giờ cầu nguyện, thinh lặng và 11g có Thánh lễ. Riêng Chúa Nhật Lễ Hiển Linh, chúng tôi đến nhà thờ Gò Mây tham dự Thánh Lễ trọng thể cùng với giáo dân, do Đức Tổng Giám Mục Saigòn chủ tế.

Những Khám Phá Mới Trong Cầu Nguyện

Lúc cầu nguyện, trong thinh lặng, được hướng ý cầu nguyện, chúng tôi cũng có nhiều khám phá mới:

  • Là bạn thân với Chúa thì phải chia sẻ tất cả mọi chuyện: vui buồn, sướng khổ… Thế mới là bạn thân.
  • Nếu là "sao", ta sẽ chẳng bao giờ thấy được ánh sao. Nếu là vua, ta sẽ chẳng bao giờ gặp được đức vua.
  • Trong thánh lễ, cha Emmanuel còn giảng về dấu Thánh Giá. Ta làm dấu thánh giá từ khi bập bẹ biết nói. Mỗi ngày ta làm dấu thánh giá bao nhiêu lần...Nhưng tôi thấy bao nhiêu cái miệng há hốc, nghe cha giảng: Nhân danh Cha, ta đặt tay trên trán, nguồn gốc mọi suy nghĩ, nơi cao nhất. Và Con, ta đưa tay xuống bụng.Lần đầu tiên tôi thấy làm dấu đặt tay trên bụng. Nhưng cha giải thích, Chúa Cha cho Con ngài xuống làm người, sinh nơi cung lòng trinh nữ Maria: Verbum caro factum est. Lát nữa đây, ta cũng đón Chúa vào lòng ta. Và Thánh Thần, ta đặt tay lên 2 vai: Chúa Thánh Thần sẽ mang giúp gánh nặng đôi vai của ta mỗi ngày. 69 tuổi đời, lần đầu tiên tôi nghe giải thích về dấu Thánh giá như vậy. Tạ ơn Chúa.

Đêm thứ Bảy, trước Lễ Hiển Linh, tôi hơi khó ngủ. Nằm mơ màng, tôi nghĩ về ánh sao lạ, tôi lẩm nhẩm, hát cho mình nghe bản thánh ca quen thuộc: Đêm Thánh Vô Cùng, nhưng bằng tiếng pháp:

Douce nuit, sainte nuit,

Dans les cieux lustre luit.

Le mystère annoncé s'accomplit.

Cet enfant sur la paille endormi,

C'est l'amour infini.

C'est l'amour infini.

Chẳng phải tôi muốn khoe vốn tiếng pháp ba ri của mình đâu. Nhưng bản thánh ca tiếng việt hoặc tiếng anh không nói về ánh sao:"Dans les cieux, lustre luit" (Trên trời đèn chùm chiếu dọi). Cứ lâm râm tôi hát, và tôi không ngủ đi được. Tôi cảm thấy hơi mệt.

Nhưng sáng hôm sau cha Walter nói về cầu nguyện. Ngài nói ngài phải cầu nguyện mỗi ngày 2 giờ. Buổi tối, trước khi đi ngủ, ngài mới cầu nguyện, nhưng ngài lại bận tâm đến bài chia sẻ sáng ngày mai. Thế là đang cầu nguyện ngài lại lo lắng: ngày mai nói gì. Biết có diễn tả hết không. Biết các học viên có hiểu hết không. Biết ngươi dịch có dịch hết ý mình không. Rồi ngài lại lo ngày mai ăn gì, vì hôm trước thực phẩm không hợp với ngài lm… Nhưng rồi ngài cũng kết thúc buổi cầu nguyện với tất cả những bận tâm, những chia trí đó.

Nhưng cũng từ đó, tôi thấy rằng nếu như hôm trước tôi được cha Walter cho biết điều này, thì tôi đã ngủ yên trong Chúa, trong lời cầu nguyện. Không băn khoăn bứt rứt và bực bội như vậy.

Cha Emmanuel còn minh họa việc cầu nguyện bằng một hình vẽ: ở giữa là một hình tròn, tượng trưng Thiên Chúa. Khi cầu nguyện ta từ ngoài đi vào, ngài minh họa bằng một đường cong chỉ vào vòng tròn. Thế rồi ta chia trí, ngài vẽ một đường cong đi ra. Rồi lại đi vào, rồi lại đi ra. Cứ như thế, đi ra, đi vào, đi ra, đi vào. Cuối cùng hình vẽ kết thúc như một bông hoa  nhiều cánh. Nếu biểu hiện việc cầu nguyện của tôi, chắc phải vẽ thành một bông cúc đại đóa, hay thậm chí bằng cả một bó hoa.

Ơn Cầu Nguyện Sau Khóa Huấn Luyện

Và cũng từ đó tôi thấy bớt ngại cầu nguyện. Bằng chứng là mỗi sáng chúng tôi cầu nguyện một giờ mà không thấy sốt ruột. Một giờ, quả là một điều nặng nề, mệt mỏi đối với tôi trước đây.

Thật khó nói với người già và trẻ em về việc cầu nguyện bằng thinh lặng. Người già cho rằng cầu nguyện là phải đọc kinh, đọc thật nhiều kinh, có khi là đọc to tiếng. Họ không vui khi nghe nói: "Khi cầu nguyện, anh em đừng lải nhải như dân ngoại, họ nghĩ rằng cứ nói nhiều là được nhận lời"(Mt 6,7). Còn trẻ em, thinh lặng là chúng ngọ nguậy, chọc phá nhau. Nhưng với tôi, bây giờ cầu nguyện thinh lặng là một niềm vui, niềm hạnh phúc. 

Giới Thiệu Về Notre Dame De Vie và Linh Đạo

Chúng tôi còn được giới thiệu về Tu Hội Notre Dame de Vie, một tu hội chuyên lo dạy Giáo lý. Tu Hội được Chân Phúc Marie Eugène thành lập, một linh muc người Pháp; Ngài gia nhập Dòng Kín Carmêlô. Ngài say mê linh đạo của các Thánh Têrêsa Avila, Thánh Gioan Thánh Giá, Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu. Năm 1932, cùng với một giáo dân là Maria Pila, ngài thành lập Tu Hội Notre Dame de Vie này- Nữ Vương Sư Sống- tại Venasque, Pháp. Năm 1954 ngài cũng đã đến dòng Carmêlô ở Sài gòn.

Tối Chúa Nhật lễ Hiển Linh, trong buổi canh thức, sau khi diễn lại cảnh các đạo sĩ đến thờ lạy và dâng lễ vật cho Hài Nhi Giêsu, giáo sư Anne Marie còn phát cho chúng tôi mỗi người một ngôi sao bằng giấy để chúng tôi trang trí hoăc ghi vào đó lời cầu nguyện hoặc tâm tình của mình. Sau đó, mỗi người ần lượt lên hôn Chúa Hài Đồng, rồi mọi người dán ngôi sao của mình lên một tấm bảng. Lúc này, đó là một bầu trời đầy sao, chứ không phải chỉ là một ánh sao.

Cha Emmanuel đóng vai cha Marie Eugène, môt xơ Dòng Trinh Vương, xơ Ngân, nhỏ nhẹ và dịu dàng, đóng vai thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, (không biết có bị lao phổi không. Khá khen các đạo diễn, khéo chọn diễn viên) để đàm đạo với cha, để nói lên linh đạo của thánh nữ và của hội dòng. Có nhiều thắc mắc. Chắc hẳn có nhiều giáo lý viên muốn gia nhập. Hiện thời ở Việt Nam, Tu Hội mới chỉ có ba phó tế.

Tất Cả Là Hồng Ân – Tình Yêu Gia Đình

Nhìn lại mình, tôi mới thấy: "Tất cả là hồng ân". Hôm trước khi tôi đi, bà xã  đã chuẩn bị cho tôi 4 bộ quần áo, 4 quần đùi. Đi 4 ngày mà, cả khăn tắm, bàn chải, kem đánh răng, hơn 30 gói dầu gội, cả 2 bàn cạo râu... Tôi nghĩ đó là chuyện bình thường như bao nhiêu chuyện bình thường khác. Các cụ dạy "xuất giá tòng phu". Hay như lời thánh Phaolô"Chồng là đầu của vợ" (Ep 5, 22-23). Vậy thì có gì lạ khi vợ lo cho chồng đâu. Nhưng giờ đây tôi lại thấy đó là tình yêu Thiên Chúa. Chính Chúa gởi người vợ này đến cho tôi. Nàng vui vẻ phục vụ, không phàn nàn, than vãn. Ba mươi lăm năm chung sống, 6 mặt con. Chưa bao giờ đánh nhau hay cãi nhau, chỉ giận nhau 3 lần. Ân phúc là vậy mà mấy khi tôi ý thức. Giờ đây, mỗi sáng uống ly cà phê vợ pha cho, tôi cảm nghiệm ngay tình yêu Thiên Chúa. Và còn bao hồng ân khác nữa.

Từ Cái Bụng Đến Cảm Nhận Tình Yêu Vô Biên Của Thiên Chúa

Nếu lý do đầu tiên tôi đáp lại lời mời đi dự khóa giáo lý là vì "cái bụng": được ăn uống , ngủ nghỉ miễn phí 4 ngày. thì sau đó tôi đã nhận ra mình may mắn và giờ đây tôi cảm nhận đó là một hồng ân. Trong suốt những ngày huấn luyện, chúng tôi đọc kinh thánh, suy niệm, nghe chú giải kinh thánh: ‘Thiên Chúa là Tình yêu". Giờ đây tôi cảm nghiệm, tôi như thấy, như chạm vào được Tình yêu Thiên Chúa. Tình yêu vô biên, tình yêu vô vị lợi, tình yêu nhưng không. Tôi thấy Thiên Chúa tình yêu qua các nhà tổ chức, các linh mục, các giáo sư, các người dịch, các thầy, các xơ, các giáo lý viên, các nhà tài trợ, các nhà hảo tâm, các người giúp chúng tôi ăn uống, ngủ nghỉ, cả những người dọn bàn ăn, những người rửa chén nữa,… để chúng tôi đến đây gặp Chúa. Tôi nghe như tất cả đang nói với chúng tôi, như thánh Phaolô:“Caritas Christi urget nos". Tình yêu Chúa Kitô thúc bách chúng tôi.

 

Tôi muốn hát lên bài L'amour c'est pour rien để tạ ơn Thiên Chúa và cảm ơn mọi người.

L'amour c'est pour rien .

Tu ne peux pas le vendre.

L'amour c'est pour rien.

Tu ne peux l'acheter.

Thực ra tôi thích lời pháp vì nó nhẹ nhàng, thi vị hơn. (Tình yêu vô vị lợi, Tình yêu nhưng không) trong khi nhạc sĩ Phạm Duy trước năm 1975 đặt lời việt: Tình cho không, biếu không. Nghe sao nó mộc mạc và xoàng xĩnh quá, “bèo” quá. Tôi "rửa tội" cho bài hát đó:

Tình yêu cao quý thay.

Muôn vàn ơn phúc luôn tràn đầy.

Tình yêu, ôi thánh thiêng.

Chớ nên mua bán, đổi thay.

Về nhà, sau khóa huấn luyện, tôi vẫn còn nhận ra ơn Chúa.

Nhà tôi gần nhà thờ, vì thế mà tôi thường gọi Chúa bằng anh. Một giờ trưa mỗi ngày có khoảng hơn mười cụ dòng ba Đa minh, phần đông là các cụ bà, đến nhà thờ đọc kinh, đọc kinh phụng vụ, kinh chiều. Chuyện đọc kinh, đọc sách, chuyện đi nhà thờ là chuyện của các cụ già rỗi rãi, hết sức lao động, không có việc gì làm. Tôi chẳng quan tâm. Nhưng sau ngày đi dự khóa huấn luyện về, tự dưng như có một động lực nào đó lôi kéo tôi vào nhà thờ đọc kinh với các cụ. Hôm sau tôi đi mua một cuốn Phụng vụ các giờ kinh và bây giờ tôi là người tham dự trẻ nhất trong nhóm: 69 tuổi. Mỗi ngày đúng một giờ, áo quần chỉnh tề, áo trong thùng, đi sandal tôi vào cầu nguyện. Trong khi nhiều cụ bà mặc đồ bộ, xực mùi mồ hôi hoặc dầu xanh.

Một ơn phúc khác.

Tôi có một cháu ngoại. Cháu gái mới 2 tuổi, nhưng cháu rất dẻo miệng, hỏi đủ chuyện, nói líu lo suốt ngày ( có lẽ do gen của mẹ nó). Mỗi khi cháu về là cháu khoanh tay: Con chào ông ngoại. Con yêu ông ngoại lắm. Hơi ngạc nhiên về sự rành rọt của nó, tôi cũng phải khoanh tay lại: Cát Minh ơi, ông ngoại yêu Cát Minh lắm (Bố mẹ nó đặt tên nó là Cát Minh, không biết có phải muốn cho nó đi dòng Cát Minh, dòng Ca mê lô không. Để nó lớn, giới thiệu vào dòng Notre Dame de Vie).

Thì ra tình yêu đơn giản như rứa. Tình thân giản dị là vậy. Tôi nhớ lại những lời cầu nguyện với Chúa Giêsu: Lạy Chúa Giêsu, con yêu mến Chúa. Giêsu ơi, con yêu mến Chúa.

Chúa ban cho tôi nhiều quá. Xin muôn đời tạ ơn Ngài.

Nguyễn Đức Lân