Skip to main content
Đức Giáo Hoàng Phanxicô chủ sự Thánh Lễ Kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô tại Đền Thờ Thánh Phêrô, 14/06/2020 (Vatican Media)

Đức Giáo Hoàng Phanxicô - Bài giảng Lễ Kính Mình Máu Thánh Chúa Kitô 2020

"Các ngươi hãy nhớ tất cả đoạn đường mà Chúa là Thiên Chúa các ngươi đã dẫn đưa các ngươi” (Đnl 8:2). Các bài đọc Kinh Thánh hôm nay bắt đầu với lệnh truyền này của Moses: Hãy nhớ! Chỉ sau đó thôi ông Moses nhắc lại: “Các ngươi hãy nhớ Chúa là Thiên Chúa các ngươi” (c. 14). Kinh Thánh đã được trao ban cho chúng ta để chúng ta có thể vượt thắng được sự lãng quên Thiên Chúa của chúng ta. Thật quan trọng biết bao để nhớ điều này khi chúng ta cầu nguyện! Như một trong các Thánh Vịnh dạy: “Lạy CHÚA, con tưởng nhớ bao việc Ngài làm, tưởng nhớ những kỳ công thuở trước” (Tv 77:11). Nhưng tất cả mọi kỳ công, mà Thiên Chúa đã thực hiện trong cuộc đời chúng ta.

Thật thiết yếu để nhớ điều tốt lành mà chúng ta nhận lãnh. Nếu chúng ta không nhớ điều đó, thì chúng ta trở thành kẻ xa lạ với chính bản thân mình, “những người qua đường” của sự hiện hữu. Không có ký ức, chúng ta sẽ tự nhổ rễ bản thân khỏi mảnh đất vốn nuôi dưỡng chúng ta và khiến bản thân chúng ta bị cuốn phăng đi như lá trong gió. Tuy nhiên, nếu chúng ta thật sự nhớ, thì chúng ta sẽ gắn kết bản thân mình cách mới mẻ với các kết nối mạnh mẽ nhất; chúng ta cảm thấy một phần của lịch sử sống động, kinh nghiệm sống động của một dân. Ký ức không phải là điều gì đó riêng tư; đó là một con đường vốn hiệp nhất chúng ta với Thiên Chúa và với người khác. Đây là lý do vì sao trong Kinh Thánh ký ức về Chúa phải được chuyển từ thế hệ này sang thế hệ khác. Những người cha được lệnh truyền phải kể câu chuyện cho con cái họ, khi chúng ta đọc trong một đoạn thật tuyệt vời. “Mai ngày khi con anh (em) hỏi anh (em) rằng: ‘Vì sao có các thánh ý, thánh chỉ, quyết định mà Ðức Chúa, Thiên Chúa chúng ta, đã truyền cho quý vị?’ Anh (em) sẽ trả lời cho con anh (em): ‘Chúng ta xưa làm nô lệ [hãy nghĩ về toàn bộ lịch sử nô lệ!] Ðức Chúa đã thực hiện những điềm thiêng dấu lạ lớn lao và khủng khiếp’” (Đnl 6:20-22). Các bạn sẽ thông truyền ký ức này cho con cái mình.

Nhưng có một vấn đề: chuyện gì sẽ xảy ra nếu sợi xích thông truyền các ký ức bị đứt? Và làm thế nào chúng ta có thể nhó điều mà chúng ta chỉ nghe trừ khi chúng ta cũng được kinh nghiệm nó? Thiên Chúa biết thật khó biết bao là việc này, Ngài biết ký ức của chúng ta thật yếu biết bao, và Ngài đã thực hiện một việc hết sức ấn tượng: Ngài đã để lại cho chúng ta một sự tưởng nhớ. Ngài không chỉ để lại cho chúng ta những lời, vì thật dễ để quên lãng điều mà chúng ta đã đọc. Ngài không chỉ để lại cho chúng ta những dấu chỉ, vì chúng ta có thể lãng quên thậm chí cả điều mà chúng ta đã thấy. Ngài ban cho chúng ta Lương Thực, vì thật không dễ gì để lãng quên điều mà chúng ta đã thực sự nếm trải. Ngài để lại cho chúng ta Bánh mà trong đó Ngài thật sự hiện diện, đang sống và chân thật, với tất cả hương vị của tình yêu Ngài. Khi nhận lãnh Ngài chúng ta có thể nói: “Ngài là Chúa; Ngài sẽ nhớ đến con! Đó là lý do vì sao mà Chúa Giêsu nói với chúng ta: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” (1 Cr 11:24). Hãy làm! Thánh Thể không chỉ là một hành vi tưởng nhớ; đó là một sự thật: Cuộc Vượt Qua được thực tại hoá một lần nữa cho chúng ta. Trong Thánh Lễ, sự chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu được đặt trước mắt chúng ta. Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta: hãy đến cùng nhau và hãy cùng nhau cử hành Thánh Thể như một cộng đồng, như một dân, như một gia đình, để nhớ đến Thầy. Chúng ta không thể thực hiện mà không có Thánh Thể, vì đó là sự tưởng nhớ của Thiên Chúa. Và Thánh Thể chữa lành ký ức bị tổn thương của chúng ta.

Trước hết Thánh Thể sẽ chữa lành ký ức mồ côi của chúng ta. Chúng ta đang sống trong một thời đại mồ côi lớn lao. Thánh Thể sẽ chữa lành ký ức mồ côi của chúng ta. Quá nhiều người có các ký ức được đánh dấu bởi sự thiếu tình cảm và những thất vọng đắng cay được tạo ra bởi những người lẽ ra phải mang lại cho họ tình yêu và thay vào đó lại làm cho tâm hồn họ bị mồ côi. Chúng ta muốn trở lại và thay đổi quá khứ, nhưng chúng ta không thể. Tuy nhiên, Thiên Chúa có thể chữa lành những vết thương này bằng việc đặt vào trong ký ức của chúng ta một tình yêu lớn lao hơn: tình yêu của chính Ngài. Thánh Thể sẽ mang lại cho chúng ta tình yêu trung tín của Chúa Cha, vốn chữa lành cảm giác là những trẻ mồ côi của chúng ta. Thánh Thể mang lại cho chúng ta tình yêu của Chúa Giêsu, điều đã biến ngôi mộ từ một dấu chấm hết thành một sự khởi đầu, và theo cùng một cách thế, có thể biến đổi cuộc đời chúng ta. Thánh Thể lấp đầy tâm hồn chúng ta bằng tình yêu ủi an của Thần Khí, Đấng không bao giờ bỏ mặc chúng ta một mình và luôn chữa lành các vết thương của chúng ta.

Qua Thánh Thể, Chúa cũng chữa lành ký ức tiêu cực của chúng ta, mà sự tiêu cực cũng quá thường xuyên xâm nhập vào trong tâm hồn chúng ta. Chúa sẽ chữa lành ký ức tiêu cực này, vốn đang kéo lê lên bề mặt những điều đã sai trái và để lại nơi chúng ta một sự hối tiếc là chúng ta vô dụng, là chúng ta chỉ phạm những sai phạm, là bản thân chúng ta là một phiên bản lỗi. Chúa Giêsu đến để nói với chúng ta rằng điều này không phải như vậy. Ngài muốn gần gũi với chúng ta. Mỗi khi chúng ta nhận lãnh Ngài, Ngài nhắc nhớ chúng ta là chúng ta thật quý giá, là chúng ta là những vị khách mà Ngài đã mời đến bàn tiệc của Ngài, những người bạn mà Ngài muốn thiết đãi. Nhưng không phải vì Ngài đại lượng, mà vì Ngài thật sự yêu thương chúng ta. Ngài thấy và yêu thương vẻ đẹp và sự tốt lành mà chúng ta là. Chúa biết rằng sự dữ và tội lỗi không định nghĩa chúng ta; chúng là những thứ bệnh hoạn, những thứ tiêm nhiễm. Và Ngài đến để chữa lành chúng bằng Thánh Thể, vốn chứa những liều kháng sinh cho ký ức tiêu cực của chúng ta. Với Chúa Giêsu, chúng ta có thể trở nên miễn nhiễm với sự buồn sầu. Chúng ta sẽ luôn nhớ đến những thất bại của mình, những rắc rối của chúng ta, các vấn đề trong gia đình, và trong công việc, những giấc mơ chưa thành hiện thực của chúng ta. Nhưng sức nặng của những thứ này không đè bẹp chúng ta vì Chúa Giêsu hiện diện sâu thẳm hơn bao giờ hết, khi khích lệ chúng ta bằng tình yêu của Ngài. Đây là sức mạnh của Thánh Thể, điều sẽ biến chúng ta thành những người mang Chúa, những người mang niềm vui, chứ không phải sự tiêu cực. Chúng ta là những người đi Lễ có thể tự hỏi: Đâu là điều mà chúng ta sẽ mang lại cho thế giới? Đó phải chăng là sự buồn sầu và đắng cay của chúng ta hay niềm vui của Chúa? Chúng ta nhận lãnh Thánh Thể để rồi sau đó lại tiếp tục phàn nàn, chỉ trích, và cảm thấy tội nghiệp bản thân chúng ta? Điều này chẳng minh chứng được điều gì, trong khi niềm vui của Chúa có thể thay đổi nhiều cuộc đời.

Sau cùng, Thánh Thể sẽ chữa lành ký ức khép kín của chúng ta. Các vết thương mà chúng ta giữ bên trong sẽ tạo ra các vấn đề không chỉ cho chúng ta, mà còn cho cả người khác. Chúng biến chúng ta trở nên sợ hãi và hoài nghi. Chúng ta bắt đầu khép kín và mang lấy kết cục hoài nghi và thờ ơ. Các vết thương của chúng ta có thể dẫn chúng ta đến việc phản ứng với người khác bằng sự tách biệt và kiêu ngạo, trong sự ảo tưởng là bằng cách này chúng ta có thể kiểm soát được tình hình. Nhưng thực ra đây là một sự ảo tưởng, vì chỉ có tình yêu mới có thể chữa lành sự sợ hãi tận căn và giải thoát chúng ta khỏi sự tự qui ngã vốn đang giam hãm chúng ta. Và đó là điều mà Chúa Giêsu thực hiện. Ngài tiếp cận chúng ta cách nhẹ nhàng, trong sự đơn sơ không khí giới của Bánh Thánh. Ngài đến như Tấm Bánh bẻ ra để phá vỡ những chiếc vỏ sò của sự ích kỷ của chúng ta. Ngài trao ban chính Ngài để dạy cho chúng ta rằng chỉ bằng việc mở lòng mình ra thì chúng ta mới có thể được giải thoát khỏi những rào chắn nội tại của chúng ta, khỏi sự tê liệt tâm hồn của chúng ta.

Chúa, khi trao ban chính Ngài trong sự đơn sơ của bánh, cũng mời gọi chúng ta đừng lãng phí đời chúng ta vào việc theo đuổi những thứ ảo tưởng mà chúng ta nghĩ là chúng ta không thể làm gì nếu không có chúng, nhưng chỉ để lại một sự trống rỗng trong lòng chúng ta. Thánh Thể sẽ làm thoả mãn cơn đói những sự thuộc vật chất của chúng ta và thắp lên lòng khao khát phục vụ của chúng ta. Thánh Thể sẽ giải thoát chúng ta ra khỏi lối sống an nhàn và lười biếng của chúng ta và nhắc nhớ chúng ta rằng chúng ta không chỉ là những cái miệng cần được nuôi ăn, mà còn là những bàn tay của Ngài, được dùng để giúp nuôi dưỡng người khác. Hiện tại thật khẩn thiết để quan tâm đến những người đang đói lương thực và phẩm giá, quan tâm những người không có việc làm và những người đang vật lộn để sống. Và điều này chúng ta phải thực hiện theo một cách rất thật, thật như Bánh mà Chúa Giêsu mang lại cho chúng ta. Sự gần gũi đúng đắn là cần thiết, như là những mối dây thật sự của tình liên đới. Trong Thánh Thể, Chúa Giêsu đến gần với chúng ta: chúng ta đừng ngoảnh mặt khỏi những người ở quanh chúng ta!

Anh chị em thân mến, chúng ta hãy tiếp tục cử hành Thánh Lễ: Cuộc Tưởng Niệm vốn chữa lành ký ức của chúng ta. Chúng ta đừng bao giờ quên: Thánh Lễ là Cuộc Tưởng Niệm chữa lành ký ức, ký ức của tâm hồn. Thánh Lễ là kho tàng cần phải phải là quan trọng nhất trong Giáo Hội và trong đời sống của chúng ta. Và chúng ta cũng hãy tái khám phá việc tôn kính Thánh Thể, vốn sẽ tiếp tục công việc của Thánh Lễ nơi chúng ta. Thật tốt cho chúng ta, vì việc này chữa lành chúng ta từ bên trong. Đặc biệt là lúc này, khi sự cần thiết của chúng ta là quá lớn lao.

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ ZENIT)