Skip to main content
ĐGH Phanxicô đang làm phép tượng ảnh cho đôi bạn trong Buổi Triều Yết Chung, 20/12/2017 (Vatican News)

ĐGH Phanxicô - Nghi Thức Mở Đầu Thánh Lễ

Bài Giáo Lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô về Thánh Lễ trong Buổi Triều Yết Chung vào Thứ Tư, 20/12/2017 tại Quảng Trường Thánh Phêrô.

Anh Chị Em Thân Mến, xin chào buổi sáng!

Hôm nay tôi muốn đi vào trung tâm của Cử Hành Thánh Thể. Thánh Lễ được hình thành từ hai phần, Phụng Vụ Lời Chúa và Phụng Vụ Thánh Thể, cả hai đều đan quyện quá chặt chẽ để hình thành một hành động thờ phượng (x. Sacrosanctum Concilium, 56; Ordinamento Generale del Messale Romano, 28). Được giới thiệu bởi các nghi thức mở đầu và kết thúc bằng những nghi thức khác, do đó, việc cử hành là một thân thể và thân thể này không thể bị chia tách; tuy nhiên, để hiểu rõ hơn, thì tôi sẽ nỗ lực để giải thích những thời điểm khác nhau của Thánh Lễ, mỗi một thời điểm đều có khả năng chạm đến và có liên hệ đến một chiều kích của con người chúng ta. Thật cần thiết để biết những dấu chỉ thánh này để sống Thánh Lễ cách tròn đầy và vui hưởng hết mọi vẻ đẹp của Thánh Lễ.

Khi người dân qui tụ lại, việc cử hành bắt đầu bằng những nghi thức mở đầu, gồm cả việc đi vào của những người đến tham dự hay của vị chủ tế, lời chào – “Chúa ở cùng anh chị em”, “Và ở cùng Cha” -, hành động sám hối – “Tôi thú nhận”, đoạn chúng ta xin sự tha thứ cho những tội lỗi của chúng ta -, Kinh Thương Xót (Kyrie eleison), Kinh Vinh Danh và Lời nguyện đầu lễ: Gọi là “Lời Nguyện Đầu Lễ”, không phải vì việc thu thập hết mọi lễ dâng được thực hiện ở đó: mà đó là một tuyển tập những ý nguyện của tất cả mọi người dân, và tuyển tập ý nguyện ấy của người dân bay lên Thiên Đàng như một lời cầu nguyện. Mục đích – của những nghi lễ mở đầu này – là để cho “người tín hữu, khi qui tụ lại với nhau, hình thành một cộng đoàn, và để cho bản thân họ được lắng nghe bằng đức tin Lời Chúa và cử hành Thánh Thể cho xứng đáng” (Ordinamento Generale del Messale Romano, 46). Thật không phải là một thói quen tốt khi nhìn vào đồng hồ rồi nói: “Tôi đúng giờ, tôi đến sau bài giảng và với điều này tôi chu toàn lề luật”. Thánh Lễ bắt đầu bằng Dấu Thánh Giá, với những nghi thức mở đầu này, vì ở đó chúng ta bắt đầu thờ phượng Thiên Chúa trong tư cách là một cộng đoàn. Và, do đó, thật quan trọng để có kế hoạch để đừng đến trễ, mà thay vào đó đến trước để chuẩn bị tâm hồn chúng ta cho nghi thức này, cho việc cử hành này của cộng đoàn.

Trong khi theo thường lệ thì bài ca nhập Lễ sẽ được cất lên, vị linh mục với các thừa tác viên khác sẽ đến với cộng đoàn trong một cuộc rước, và ở đây vị linh mục chào bàn thờ bằng một sự cúi mình và, trong dấu chỉ tôn kính, hôn bàn thờ và, khi có xông hương, thì vị linh mục sẽ xông hương bàn thờ. Tại sao? Vì bàn thờ chính là Đức Kitô: đó là một hình tượng của Đức Kitô. Khi chúng ta nhìn lên bàn thờ, thì thực ra chúng ta đang nhìn vào nơi Đức Kitô ngự trị. Bàn Thờ là Đức Kitô. Những cử chỉ này, vốn có nguy cơ bị phớt lờ không tuân thủ, lại rất quan trọng, vì chúng diễn tả ngay từ đầu là Thánh Lễ là một cuộc gặp gỡ của tình yêu với Đức Kitô, Đấng “hiến thân Ngài trên thập giá [...] trở nên bàn thờ, nạn nhân và linh mục” (Lời Nguyện Phục Sinh, V). Thực ra, bàn thờ, trong một dấu chỉ về Đức Kitô, “là trung tâm của lời tạ ơn được thành toàn bằng Thánh Thể” (Ordinamento Generale del Messale Romano, 296), và toàn thể cộng đoàn quanh bàn thờ, chính là Đức Kitô: không phải nhìn vào mặt nhau mà là nhìn vào Đức Kitô, vì Đức Kitô là trung tâm của cộng đoàn, Ngài không ở xa cộng đoàn.

Sau đó sẽ có dấu thánh giá. Vị linh mục chủ tế sẽ tự làm dấu thánh giá trên chính Ngài và toàn thể thành viên của cộng đoàn sẽ cùng làm dấu thánh giá, ý thức rằng hành vi phụng vụ được thực hiện “nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần”. Và ở đây tôi xin đi đến một luận điểm nhỏ khác. Các bạn có thấy cách trẻ em làm dấu thánh giá không? Chúng không biết điều chúng làm: đôi khi chúng vẽ, vốn không phải là dấu thánh giá. Xin vui lòng: các bậc làm mẹ và làm cha, ông bà, hãy dạy cho con trẻ ngay từ đầu – khi còn rất nhỏ - biết làm dấu thánh giá thật tốt. Và hãy giải thích cho chúng làm dấu thánh giá có nghĩa là có thập giá của Chúa Giêsu là sự bảo vệ. Và Thánh Lễ bắt đầu bằng dấu thánh giá. Toàn thể lời cầu nguyện chuyển động, có thể nói, trong cõi của Ba Ngôi Chí Thánh – “Nhân danh Chúa Cha, và Chúa Con, và Chúa Thánh Thần” -, vốn là cõi của sự hiệp thông vô biên; dấu thánh giá có nguồn gốc của nó và cùng đính của dấu thánh giá là tình yêu của Thiên Chúa và Ba Ngôi, được thể hiện và được trao ban cho chúng ta trên Thập Giá của Đức Kitô. Thực vậy, Mầu Nhiệm Vượt Qua của Ngài là một quà tặng của Ba Ngôi, và Thánh Thể luôn chảy tràn từ Trái Tim bị đâm thâu của Ngài. Do đó, bằng việc tự làm dấu thánh giá trên bản thân chúng ta, thì chúng ta không chỉ nhớ về Phép Rửa của mình, mà chúng ta còn khẳng định rằng buổi cầu nguyện phụng vụ là cuộc  gặp gỡ với Thiên Chúa ở nơi Đức Giêsu Kitô, Đấng đã nhập thể vì chúng ta, đã chết trên thập giá và đã sống lại vinh quang.

Do đó, vị linh mục sẽ nói lên lời chào phụng vụ với lời nói: “Chúa ở cùng anh chị em” hoặc câu khác tương tự - có vài câu -; và cộng đoàn đáp: “Và ở cùng Cha”. Chúng ta đang trong cuộc đối thoại; chúng ta đang ở đầu Thánh Lễ và chúng ta phải suy nghĩ về ý nghĩa của tất cả những cử chỉ và lời nói này. Chúng ta đi vào trong một “bản giao hưởng”, mà trong đó nhiều cung giọng vang lên, gồm cả những lúc tĩnh lặng, trong quan điểm tạo nên “sự đồng thuận” giữa tất cả mọi người tham dự, nghĩa là, nhìn nhận nhau được làm cho năng động bởi cùng một Thần Khí và bởi cùng một cùng đích. Thực vậy “lời chào của vị linh mục và sự đáp trả của người dân làm tỏ hiện mầu nhiệm của Giáo Hội qui tụ lại” (Ordinamento Generale del Messale Romano, 50). Do đó, cùng thể hiện một đức tin chung và lòng khao khát cùng nhau để ở cùng với Chúa và sống trong sự hiệp nhất với toàn thể cộng đoàn.

Và đây là một bản giao hưởng cầu nguyện, vốn đang được tạo ra và ngay lập tức đại diện cho một thời khắc rất cảm động, vì vị chủ tế sẽ mời gọi tất cả mọi người nhìn nhận tội lỗi của mình. Tất cả chúng ta đều là tội nhân. Tôi không biết, có lẽ một trong số các bạn ở đây không phải là tội nhân...Nếu có ai đó không phải là tội nhân, thì xin vui lòng giơ tay lên, để tất cả chúng ta đều thấy. Nhưng không có cánh tay nào giờ lên cả; được rồi, đức tin của các bạn thật tốt! Tất cả chúng ta đều là tội nhân và, do đó, chúng ta xin sự tha thứ ngay từ đầu Thánh Lễ. Đó là hành động sám hối. Đó không phải chỉ là việc nghĩ về tội lỗi đã được thực hiện, mà còn hơn thế nhiều: đó là một lời mời gọi nhìn nhận chính bản thân chúng ta là tội nhân trước Thiên Chúa và trước cộng đoàn, trước anh chị em, bằng sự khiêm tốn và chân thành, như người thu thuế trong Đền Thờ. Nếu Thánh Thể thật sự làm cho Mầu Nhiệm Vượt Qua thành hiện tại, nghĩa là sự vượt qua của Đức Kitô từ cõi chết đến sự sống, thì điều đầu tiên chúng ta cần làm là nhìn nhận đâu là những hoàn cảnh phải chết của chúng ta để cùng được sống lại với Người đến một sự sống mới. Điều này giúp chúng ta hiểu hành vi sám hối là quan trọng biết bao. Và do đó, chúng ta sẽ nói về luận điểm này trong bài giáo lý kế tiếp. Chúng ta sẽ từng bước trong việc giải thích Thánh Lễ. Tuy nhiên, tôi đề nghị: xin vui lòng dạy con trẻ biết làm Dấu Thánh Giá thật tốt!

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ ZENIT)