Skip to main content
Đức Giáo Hoàng Phanxicô ẵm em bé và chụp hình chung trong Buổi Triều Yết, 26/04/2017 (CNS)

ĐGH Phanxicô - Về Lời Hứa Của Thiên Chúa Mang Lại Niềm Hy Vọng

Bài Giáo Lý của Đức Giáo Hoàng Phanxicô trong Buổi Triều Yết hàng tuần tại Quảng Trường Thánh Phêrô vào Thứ Tư, 26/04/2017.

Anh Chị Em Thân Mến, xin chào buổi sáng!

“Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20). Những lời sau cùng của Tin Mừng Mát-thêu gợi nhắc lại việc loan báo tiên tri mà chúng ta thấy ở lúc ban đầu: “Người ta sẽ gọi tên con trẻ là Emmanuen, nghĩa là ‘Thiên-Chúa-ở-cùng-chúng-ta’ (Mt 1:23; x. Is 7:14)”. Thiên Chúa ở cùng chúng ta, mỗi ngày, cho đến tận thế. Toàn bộ Tin Mừng được gói gọn trong hai lời trích dẫn này, những từ ngữ thông truyền mầu nhiệm về Thiên Chúa mà danh của Ngài, căn tính của Ngài là ở-cùng: Ngài không phải là một Thiên Chúa đơn độc; Ngài là một Thiên Chúa-ở cùng, đặc biệt, với chúng ta, có nghĩa là, với con người thọ tạo. Thiên Chúa của chúng ta không phải là một Thiên Chúa vắng mặt, cô lập ở trên một thiên đàng rất xa xôi; mà thay vào đó, Ngài là Thiên Chúa đam mêcon người, yêu thương quá dịu dàng đến nỗi không thể tự tách chính Ngài ra khỏi con người. Chúng ta là con người thông minh trong chuyện cắt đứt các mối liên hệ và những cầu nối. Thay vào đó, Ngài thì không. Nếu tâm hồn chúng ta trở nên lạnh lùng, thì Ngài vẫn luôn luôn chiếu toả; Thiên Chúa của chúng ta đồng hành với chúng ta luôn luôn, ngay cả khi, thật không may, là chúng ta lãng quên Ngài. Quyết định về làn ranh giới chia cách sự hoài nghi với đức tin là sự khám phá là việc được Chúa Cha yêu thương và đồng hành, về việc không bao giờ bị Ngài bỏ mặc.

Đời sống của chúng ta là một cuộc lữ hành, một hành trình. Ngay cả tất cả mọi người đang được thúc đẩy một niềm hy vọng thuần tuý con người cũng thấy được sự quyến rũ của chân trời, vốn thúc đẩy họ đến việc khám phá ra các thế giới mà họ vẫn chưa biết đến. Tin thần của chúng ta là một tinh thần di dân. Kinh Thánh đầy rẫy những câu chuyện về những người lữ khách và những người lữ hành. Ơn gọi của Abraham bắt đầu bằng lệnh truyền này: Hãy ra đi khỏi đất nước của ngươi(St 12:1). Và Tổ Phụ đã rời khỏi mảnh thế giới ấy mà ông biết rất rõ và đó là một trong những chiếc nôi của nền văn minh thời của ông. Mọi thứ mưu phản lại cảm giác tốt về chuyến đi ấy. Nhưng ông Abraham vẫn ra đi. Chúng ta không trở thành những người nam nữ trưởng thành nếu chúng ta không tiếp nhận sự hấp dẫn của chân trời: vốn giới hạn giữa trời và đất, vốn mời gọi để được một dân tộc lữ hành chạm tới.

Trên hành trình của mình trên mặt đất này, con người không bao giờ cô đơn. Người Kitô đặc biệt không bao giờ cảm thấy bị bỏ mặc, vì Chúa Giêsu đảm bảo với chúng ta rằng Ngài không chỉ đợi chờ chúng ta ở cuối hành trình dài của chúng ta, mà rằng Ngài sẽ đồng hành với chúng ta trong mọi ngày suốt đời chúng ta.

Cho đến khi nào thì sự quan tâm của Thiên Chúa vẫn tiêp tục trong các môi liên hệ của Ngài với con người? Cho đến khi nào thì Chúa Giêsu, Đấng bước đi cùng chúng ta, cho đến khi nào thì Ngài vẫn quan tâm đến chúng ta? Câu trả lời của Tin Mừng không có chỗ cho sự hoài nghi: cho đến tận thế! Các tầng trời sẽ qua đi, trái đất sẽ qua đi, niềm hy vọng của con người sẽ bị xoá bỏ, nhưng Lời của Thiên Chúa thì lớn hơn tất cả và sẽ không qua đi. Và Ngài sẽ là Thiên Chúa ở cùng chúng ta, Chúa Giêsu bước đi cùng chúng ta. Sẽ không có một ngày nào trong đời của chúng ta mà trong đó chúng ta sẽ thôi không thuộc về sự quan tâm của trái tim Thiên Chúa. Nhưng có người sẽ nói: Nhưng Ngài đang nói gì thế? Tôi sẽ trả lời điều này: sẽ không có một ngày nào trong đời chúng ta mà trong đó chúng ta sẽ thôi thuộc về sự quan tâm của trái tim của Thiên Chúa. Và tại sao Ngài thực hiện điều này? – Chỉ đơn giản là vì Ngài yêu thương chúng ta. Điều này hiểu được không? Ngài yêu thương chúng ta! Và Thiên Chúa chắc chắn sẽ chu cấp cho chúng ta hết mọi nhu cầu của chúng ta; Ngài sẽ không bỏ chúng ta trong khi thử thách và tăm tối. Sự chắc chắn này mời gọi cần phải được đan dệt vào trong tinh thần của chúng ta để không bao giờ bị tàn lụi. Một số người gọi sự chắc chắn này là Sự Quan Phòng, nghĩa là, sự gần gũi của Thiên Chúa, tình yêu của Thiên Chúa, sự bước đi của Thiên Chúa với chúng ta cũng được gọi là Sự Quan Phòng của Thiên Chúa: Ngài chu cấp cho cuộc sống của chúng ta.

Thật không ngẫu nhiên mà giữa các biểu tượng của hiềm hy vọng Kitô Giáo lại có một biểu tượng mà tôi quá thích: chiếc mỏ neo. Nó diễn tả rằng niềm hy vọng của chúng ta không mơ hồ; nó không bị lầm lẫn với tính tình hay thay đổi của một người muốn thay đổi mỗi thứ trên thế giới này theo một cách không thực tế, chỉ dựa vào sức mạnh ý chí riêng của họ. Niềm hy vọng Kitô Giáo có căn rễ của nó thực ra không phải là ở sự hấp dẫn của tương lai mà là trong sự chắc chắn về điều mà Thiên Chúa đã hứa với chúng ta và đã được nhận ra ở nơi Đức Giêsu Kitô. Nếu Ngài đã đảm bảo rằng Ngài sẽ không bao giờ bỏ mặc chúng ta, nếu khởi đầu của mọi ơn gọi là Hãy theo Thầy, mà qua đó ngài khẳng định với chúng ta rằng Ngài sẽ luôn ở trước chúng ta, thế thì tại sao phải sợ? Với lời hứa này, người Kitô Hữu có thể bước đi ở khắp mọi nơi, cũng như băng qua hết mọi giai tầng của thế giới bị thương tích, nơi mà mọi thứ đang diễn ra không tốt đẹp, chúng ta đang ở giữa những người mà thập chí vẫn đang tiếp tục hy vọng. Thánh Vịnh nói: Dù tôi bước đi trong thung lũng tối, tôi vẫn không sợ hãi gì; vì Chúa ở cùng tôi(Tv 23:4). Rõ ràng đó là nơi mà sự tối tăm gia tăng mà lại cần có một ánh sáng được thắp lên. Chúng ta hãy quay trở lại với chiếc mỏ neo. Niềm tin của chúng ta là chiếc mỏ neo trên thiên đàng. Chúng ta có sự sống neo ở thiên đàng. Chúng ta phải làm gì? Chúng ta phải nắm lấy sợi dây: nó luôn luôn ở đó. Và chúng ta tiến bước vì chúng ta chắc chắn rằng đời sống của chúng ta có như một mỏ neo trên thiên đàng, ở trên bờ biển ấy là nơi chúng ta sẽ đến.

Nếu chúng ta tín thác chính bản thân chúng ta chỉ cho sức mạnh của mình, thì chắc chắn chúng ta có lý do để cảm thấy thất vọng và thất bại, vì thế giới thường thể hiện chính nó là đối nghịch với luật yêu thương. Vì thế nó thường thích luật của chủ nghĩa cái tôi. Tuy nhiên, nếu sự chắc chắn tồn tại ở trong chúng ta rằng Thiên Chúa không bỏ mặc chúng ta, rằng Thiên Chúa yêu thương chúng ta và thế giới này thì dịu dàng, thì cách tiếp cận sẽ thay đổi ngay lập tức. Homo viator, spe erectus, người xưa nói thế. Trên đường đi, lời hứa của Chúa Giêsu Thầy sẽ ở với conlàm cho chúng ta đứng vững, đứng thẳng, với niềm hy vọng, niềm tin rằng Thiên Chúa nhân lành đang hoạt động để mang lại điều mà nhân loại thấy dường như là không thể, vì mỏ neo đang ở trên bờ biển.

Dân thánh trung thành của Thiên Chúa là một dân đứng vững – homo viator- và bước đi, nhưng đứng vững, erectus, bước đi trong hy vọng. Và, bất cứ nơi nào họ đi, họ biết rằng tình yêu của Thiên Chúa đã đi trước họ: không có nơi nào trên thế giới thoát khỏi Đức Kitô Phục Sinh. Và đâu là sự chiến thắng của Đức Kitô Phục Sinh? Đó là sự chiến thắng của tình yêu. Xin cám ơn!

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ ZENIT)