Skip to main content
ĐGH Phanxicô trong Giờ Kinh Truyền Tin, 17/09/2017 (AP)

ĐGH Phanxicô - Về Sự Tha Thứ

Anh Chị Em Thân Mến, xin chào buổi sáng!

Đoạn Tin Mừng Chúa Nhật tuần này (x. Mt 18:21-35) mang lại cho chúng ta một giáo huấn về sự tha thứ, một điều không chối bỏ sự sai trái đã phải chịu đựng nhưng là nhìn nhận rằng con người, được tạo dụng theo hình ảnh của Thiên Chúa, thì luôn luôn lớn hơn sự dữ mà con người thực hiện. Thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu: "Lạy Thầy, khi anh em xúc phạm đến con, con phải tha thứ cho họ mấy lần. Có phải đến bảy lần không?" (c. 21). Đối với Phêrô, thì điều đó dường như đã là một sự tha thứ tối đa cho cùng một người đến bảy lần. Nhưng Chúa Giêsu thì trả lời: "Thầy không bảo con phải tha đến bảy lần, nhưng đến bảy mươi lần bảy” (c. 22), nghĩa là luôn luôn: bạn phải luôn tha thứ. Và Ngài xác nhận điều đó khi kể lại dụ ngôn về vị vua nhân từ và về người tôi tớ không có lòng thương xót, mà trong đó Ngài cho thấy sự không nhất quán của anh ta là người đã được tha thứ và rồi từ chối tha thứ.

Vị vua trong dụ ngôn là một người đại lượng, đã chịu chi phối bởi lòng trắc ẩn, đã bãi bỏ món nợ khổng lồ - “10,000 nén bạc”: khổng lồ - cho một người tôi tớ đã mắc nợ ông. Tuy nhiên, cùng một người tôi tớ ấy, ngay sau đó đã gặp một người anh em khác của mình là người mắc nợ anh ta một trăm quan tiền – nghĩa là ít hơn rất nhiều -, lại đối xử không thương xót, quẳng anh ta vào tù. Thái độ bất nhất của người đầy tớ này cũng là thái độ của chúng ta, khi chúng ta từ chối tha thứ cho anh em chúng ta. Trong khi vị vua của dụ ngôn là hình ảnh của Thiên Chúa, Đấng yêu thương chúng ta bằng một tình yêu quá dồi dào về lòng thương xót khi đón nhận chúng ta, yêu thương chúng ta và tha thứ cho chúng ta liên tục.

Kể từ khi chúng ta Chịu Phép Rửa, thì Thiên Chúa đã tha thứ cho chúng ta, xoá bỏ đi một món nợ khổng lồ: tội nguyên tổ. Tuy nhiên, đó là lần đầu tiên. Rồi, với lòng thương xót vô biên, Ngài tha thứ cho chúng ta tất cả mọi sai lỗi ngay khi chúng ta tỏ ra một dấu chỉ nhỏ của sự sám hối. Thiên Chúa thì giàu lòng thương xót. Khi chúng ta bị cám dỗ để khép lại tâm hồn chúng ta cho người đã xúc phạm đến chúng ta và xin lỗi, thì chúng ta hãy nhớ những lời của Người Cha với người tôi tớ không có lòng thương xót: "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi đã van xin ta; còn ngươi, sao ngươi không chịu thương bạn ngươi như ta đã thương ngươi?" (c. 32-33). Bất cứ ai kinh nghiệm được niềm vui, sự bình an và sự tự do nội tâm xuất phát từ việc được tha thứ, thì đều có thể mở lòng mình ra cho khả năng tha thứ.

Trong lời Kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu muốn thêm vào cùng một giáo huấn của dụ ngôn này. Ngài đưa vào mối quan hệ trực tiếp về sự tha thứ mà chúng ta xin Thiên Chúa, với sự tha thứ mà chúng ta phải thực hiện cho anh em mình: “Xin tha nợ cho chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con” (Mt 6:12). Sự tha thứ của Thiên Chúa là dấu chỉ của một tình yêu chảy tràn của Ngài dành cho mỗi người chúng ta: đó là một tình yêu để cho chúng ta tự do trẩy đi xa, như người con hoang đàng, nhưng lại đợi chờ mỗi ngày cho sự trở lại của chúng ta. Đó là một tình yêu nhân từ của người mục tử đi tìm con chiên lạc; đó là sự dịu dàng đón nhận mọi tội nhân gõ cửa nhà Ngài. Cha Trên Trời – Cha chúng ta – đầy tràn tình yêu và muốn mang lại tình yêu ấy cho chúng ta, nhưng Ngài không thể làm gì nếu chúng ta khép lòng mình lại để yêu thương người khác.

Xin Mẹ Maria Đồng Trinh giúp chúng ta hằng luôn ý thức về sự nhưng không và vẻ cao cả của sự tha thứ mà chúng ta nhận lãnh từ Thiên Chúa, để trở nên thương xót giống như Ngài, người Cha nhân hậu, chậm bất bình và yêu thương biết bao.

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ ZENIT)