Skip to main content
ĐGH Phanxicô chúc lành cho một phụ nữ trong Buổi Triều Yết Chung tại Quảng Trường Thánh Phêrô, 27/02/2019 (Vatican Media)

ĐGH Phanxicô - Xin cho Danh Cha cả sáng!

Anh Chị Em Thân Mến, xin chào buổi sáng!

Có vẻ như mùa đông đang qua đi và vì thế chúng ta trở lại Quảng Trường. Xin chào đón mọi người đến với Quảng Trường! Trong chương trình tái khám phá lại “Kinh Lạy Cha”, hôm nay chúng ta sẽ suy tư sâu hơn về lời nguyện đầu tiên trong bảy lời nguyện của kinh này, đó là “xin cho danh Cha cả sáng”.

Có bảy lời thỉnh cầu trong “Kinh Lạy Cha” có thể dễ dàng phân thành hai nhóm phụ. Nhóm ba lời thỉnh nguyện đầu tiên đặt trọng tâm vào danh xưng “Cha” của Thiên Chúa là Cha; bốn lời thỉnh nguyện tiếp theo đặt trọng tâm vào “chúng ta” và những nhu cầu con người của chúng ta. Trong phần đầu Chúa Giêsu giúp chúng ta đi vào những mong muốn của Ngài, tất cả đều được nói với Chúa Cha: “nguyện danh Cha cả sáng, nước Cha trị đến, ý Cha thể hiện”; trong phần thứ hai chính Ngài là Đấng đi vào chúng ta và tự biến bản thân Ngài thành người thông hiểu những nhu cầu của chúng ta: lương thực hằng ngày, việc tha thứ tội lỗi, sự trợ giúp trong cơn cám dỗ và sự giải thoát khỏi sự dữ.

Đây là một mô thức cho mọi lời kinh nguyện Kitô Giáo – Tôi nói về mọi lời cầu nguyện của con người -, vốn luôn được thực hiện, một mặt, khi chiêm ngắm Thiên Chúa, mầu nhiệm của Ngài, vẻ đẹp và sự tốt lành của Ngài, mặt khác là lời khẩn cầu chân thành và can đảm điều mà chúng ta cần để sống, và sống tốt. Do đó, trong sự đơn giản và thiết yếu, “Kinh Lạy Cha” dạy chúng ta là người đọc không được nói nhiều lời vô ích vì – như chính Chúa Giêsu nói – “Cha anh em đã biết rõ anh em cần gì, trước khi anh em cầu xin” (Mt 6:8).

Khi chúng ta trò chuyện cùng Thiên Chúa, thì chúng ta không làm thế để tỏ ra cho Ngài điều mà chúng ta mang trong tâm hồn mình: Ngài biết điều đó hơn chúng ta biết chính mình! Nếu Thiên Chúa là một mầu nhiệm đối với chúng ta, thì thay vào đó, chúng ta không phải là một điều khó hiểu đối với đôi mắt của Ngài (x. Tv 139:1-4). Thiên Chúa giống như các bà mẹ là những người chỉ cần một cái nhìn là hiểu mọi sự về con cái họ: liệu chúng có đang vui hay buồn, liệu chúng đang chân thành hay đang che giấu điều gì đó…

Do đó, bước đầu tiên của việc cầu nguyện Kitô Giáo là phó thác bản thân chúng ta cho Thiên Chúa, cho Sự Quan Phòng của Ngài, như thể khi nói: “Lạy Chúa, Chúa biết mọi sự, thậm chí chẳng cần phải nói với Chúa về nỗi đau của con. Con chỉ xin Chúa ở cạnh con: Chúa là niềm hy vọng của con”. Thật thú vị để lưu ý rằng, trong bài giảng trên núi, ngay sau khi thông truyền bản “Kinh Lạy Cha”, Chúa Giêsu dạy chúng ta đừng lo lắng hay lo âu về mọi sự. Dường như đó là một sự trái ngược: trước hết Ngài dạy chúng ta xin lương thực hằng ngày và rồi sau đó Ngài lại nói với chúng ta: “Vậy đừng lo lắng, khi nói, ‘ăn gì?’ hay ‘uống gì?’ hay ‘mặc gì?’ (Mt 6:31). Tuy nhiên, sự trái ngược thật rõ ràng: những lời thỉnh nguyện của một Kitô Hữu diễn tả sự tin tưởng của người ấy vào Chúa Cha, và rõ ràng là sự tin tưởng này giúp chúng ta xin điều mà chúng ta cần mà không lo âu hay nóng giận.

Chính vì điều này mà chúng ta cầu nguyện khi thưa: “Nguyện danh Cha cả sáng!” Cảm nhận, trong lời thỉnh nguyện này – lời thỉnh nguyện đầu tiên! “Nguyện danh Cha cả sáng!” là toàn bộ sự ngưỡng mộ của Chúa Giêsu trước vẻ đẹp và sự cao cả của Chúa Cha, và lòng khao khát là tất cả mọi người đều nhận biết Người và yêu mến Người vì điều mà Ngài thật sự là. Và, đồng thời, có một lời khẩn nguyện là Danh Ngài sẽ được thánh hoá nơi chúng ta, nơi gia đình của chúng ta, nơi cộng đoàn của chúng ta, trên toàn thế giới. Chính Thiên Chúa là Đấng thánh hoá, Đấng biến đổi chúng ta bằng tình yêu của Người, nhưng đồng thời chính chúng ta cũng là những người, bằng chứng tá của chúng ta, làm tỏ lộ sự thánh thiện của Thiên Chúa trong thế giới, làm cho danh Ngài được thể hiện. Thiên Chúa thánh thiện, nhưng nếu chúng ta, nếu cuộc sống của chúng ta không thánh thiện, thì có một sự bất nhất lớn lao! Sự thánh thiện của Thiên Chúa phải được phản chiếu qua việc làm của chúng ta, trong đời sống của chúng ta. “Tôi là một người Kitô Hữu, Thiên Chúa thánh thiện, nhưng tôi làm thế với quá nhiều những điều tồi tệ”. Không, điều này không đúng. Điều này thậm chí còn làm hại; nó gây cớ vấp phạm và không hiệu nghiệm.

Sự thánh thiện của Thiên Chúa là một sức mạnh mở rộng, và chúng ta cầu xin để những rào cản của thế giới chúng ta sẽ nhanh chóng bị xé nát. Khi Chúa Giêsu bắt đầu rao rảng, điều đầu tiên phải trả cho những hậu quả thực ra là sự dữ đang tiêm nhiễm con người. Các loại thần dữ tuyên thệ: "Ông Giêsu Nadarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông mà ông đến tiêu diệt chúng tôi? Tôi biết ông là ai rồi: ông là Ðấng Thánh của Thiên Chúa!" (Mc 1:24). Sự thánh thiện như thế chưa bao giờ thấy trước đó: không bị xâm chiếm bởi chính nó mà hướng ra bên ngoài. Một sự thánh thiện – sự thánh thiện của Chúa Giêsu – sẽ làm mở rộng các đường tròn đồng tâm, như khi một viên đá được ném xuống mặt hồ. Ngày sống của sự dữ đã được đếm cả rồi – sự dữ không mang tính vĩnh cửu -, và sự dữ sẽ không còn làm tổn hại đến chúng ta: Đấng mạnh mẽ đã đến là Đấng chiếm lấy ngôi nhà (x. Mc 3:23-27). Và người mạnh mẽ này là Chúa Giêsu là Đấng cũng ban cho chúng ta sức mạnh để chiếm giữ căn nhà nội tâm của chúng ta.

Việc cầu nguyện sẽ xua trừ hết mọi nỗi sợ. Chúa Cha yêu thương chúng ta, Chúa Con đưa cánh tay Ngài để nâng đỡ chúng ta và Chúa Thánh Thần hoạt động cách kín ẩn để cứu chuộc thế giới. Còn chúng ta? Chúng ta không chần chừ trong sự không chắc chắn, nhưng chúng ta có sự chắc chắn lớn lao:  Thiên Chúa yêu thương tôi, Chúa Giêsu hiến mạng sống Ngài vì tôi! Chúa Thánh Thần ở trong tôi. Đây là một điều chắc chắn lớn lao. Còn sự dữ? Nó sợ, và điều này thật tốt lành.

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ ZENIT)