Đức Giáo Hoàng Phanxicô - Bài giảng Lễ Mẹ Thiên Chúa 2021

Trong các bài đọc của Thánh Lễ hôm nay, ba động từ tìm thấy sự thành toàn của nó nơi Mẹ Thiên Chúa: chúc phúc, được sinh ra và tìm kiêm.

Chúc phúc: Trong Sách Dân Số, Chúa nói với những người phục vụ thánh của Ngài chúc lành cho dân của Người: “ Khi chúc lành cho con cái Ít-ra-en, anh em hãy nói thế này: ‘Nguyện ĐỨC CHÚA chúc lành và gìn giữ anh (em)!’” (6:24-24). Đây không phải là một giáo huấn mang tính đạo đức; đó là một yêu cầu cụ thể. Và thật quan trọng là, cả ngày nay nữa, các linh mục liên lỉ chúc lành cho Dân Thiên Chúa và rằng chính bản thân người tín hữu là những người mang phúc lành; là họ chúc lành. Chúa biết chúng ta đang cần được chúc lành biết bao. Điều đầu tiên mà Ngài thực hiện sau khi tạo thành thế giới là nói mọi sự tốt lành (bene-dicere) và nói về chúng ta là chúng ta rất tốt lành. Tuy nhiên, giờ đây với Con Thiên Chúa chúng ta không chỉ nhận lãnh những lời chúc lành, mà chính bản thân phúc lành: Chính bản thân Chúa Giêsu là phúc lành của Chúa Cha. Nơi Ngài, Thánh Phaolô nói cho chúng ta, Chúa Cha chúc lành cho chúng ta “với mọi phúc lành” (Ep 1:3). Mỗi khi chúng ta mở lòng mình ra cho Chúa Giêsu, thì phúc lành của Thiên Chúa đi vào trong đời sống của chúng ta.

Hôm nay chúng ta mừng Con Thiên Chúa, Đấng “được chúc phúc” tự bản chất, Đấng đến với chúng ta qua Mẹ Ngài, “được chúc phúc” nhờ ân sủng. Bằng cách này, Mẹ Maria mang lại cho chúng ta phúc lành của Thiên Chúa. Mẹ ở bất cứ nơi đâu, thì Chúa Giêsu đến với chúng ta. Do đó, chúng ta âcnf đón nhận Mẹ như Thánh Elizabeth là người, ngay khi nhận ra phúc lành, đã thốt lên: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc” (Lc 1:42). Chúng ta lặp lại những lời này mỗi khi chúng ta đọc Kinh Kính Mừng. Khi đón tiếp Mẹ Maria, chúng ta nhận một phúc lành, nhưng cũng học cách chúc lành. Mẹ dạy chúng ta rằng mọi phúc lành được nhận lãnh để được trao ban. Mẹ, Đấng được chúc phúc, đã trở lành một phúc lành cho tất cả những ai mà Mẹ gặp gỡ: cho bà Elizabeth, cho cặp đôi mới cưới ở Cana, cho các Tông Đồ trên Phòng Tiệc Ly…Chúng ta cũng được mời gọi để chúc phúc, để “nói điều tốt” nhân danh Thiên Chúa. Thế giới chúng ta đang bị ô nhiễm nặng nề bởi cách mà chúng ta “nói” và nghĩ “xấu” về người khác, về xã hội, về bản thân chúng ta. Việc nói điều tồi tệ đang phá huỷ và làm hư hoại, trong khi phúc lành khôi phục sự sống và mang lại sức mạnh cần thiết để bắt đầu mỗi ngày một mới. Chúng ta hãy xin Mẹ Thiên Chúa ban cho ân sủng để là những người mang phúc lành của Thiên Chúa cách vui tươi đến cho người khác, như Mẹ làm với chúng ta.

Động từ thứ hai là được sinh ra. Thánh Phaolô chỉ ra rằng Con Thiên Chúa “được sinh ra bởi người nữ” (Gl 4:4). Trong vài từ ngắn ngủi này, Ngài nói với chúng ta một điều tuyệt vời: là Thiên Chúa được sinh ra như chúng ta. Ngài không xuất hiện trong cảnh tượng như một người trưởng thành, mà như một trẻ thơ. Ngài đi vào trong thế giới không tự sức Ngài, mà từ một người phụ nữ, sau 9 tháng trong cung lòng của Mẹ Ngài, từ nơi Mẹ mà Ngài được hình thành về mặt nhân tính. Trái tim của Thiên Chúa bắt đầu rung nhịp trong Mẹ Maria; Thiên Chúa của sự sống lấy khí oxy từ Mẹ. Kể từ đó, Mẹ Maria đã hiệp nhất chúng ta với Thiên Chúa vì nơi Mẹ Thiên Chúa đã ràng buộc chính bản thân Ngài vào thân xác của chúng ta, và Ngài đã không bao giờ bỏ thân xác này. Thánh Phanxicô thích nói rằng Mẹ Maria “đã làm cho Thiên Chúa Tối Cao là anh của chúng ta” (Thánh Bonaventura, Legenda Maior, 9, 3). Mẹ không chỉ là một chiếc cầu nối chúng ta với Thiên Chúa; Mẹ còn hơn thế nữa. Mẹ là con đường mà Thiên Chúa đi qua để đến với chúng ta, và con đường mà chúng ta phải đi để đến với Ngài. Qua Mẹ Maria, chúng ta gặp gỡ Thiên Chúa cách thế mà Ngài muốn chúng ta: trong tình yêu dịu dàng, trong sự thân mật, trong thân xác. Vì Chúa Giêsu không phải là một ý niềm trừu tượng; Ngài là thật và nhập thể; Ngài được “sinh ra bởi người nữ”, và lớn lên cách âm thầm. Các phụ nữ biết sự lớn lên âm thầm này. Đàn ông chúng ta có xu hướng trừu tượng và muốn mọi thứ ngay. Phụ nữ thì cụ thể và biết cách đan dệt nên các sợi chỉ của sự sống bằng sự nhẫn nại thầm lặng. Biết bao phụ nữ, biết bao bà mẹ, đã hạ sinh và tái sinh cho sự sống, mang lại cho thế giới một tương lai!

Chúng ta ở thế giới này không phải để chết, mà để trao ban sự sống. Mẹ thánh của Thiên Chúa dạy chúng ta rằng bước đầu tiên trong việc trao ban sự sống cho những người xung quanh chúng ta là hãy nuôi dưỡng sự sống ấy ở nơi chính bản thân chúng ta. Tin Mừng hôm nay dạy cho chúng ta biết rằng Mẹ Maria “ghi nhớ tất cả mọi sự trong lòng” (x. Lc 2:19). Và sự tốt lành đến từ tâm hồn. Thật quan trọng biết bao để giữ cho tâm hồn trong sạch, nuôi dưỡng đời sống nội tâm và duy trì việc cầu nguyện của chúng ta! Thật quan trọng biết bao để đào luyện tâm hồn chúng ta biết quan tâm, biết nuôi dưỡng con người và mọi sự quanh chúng ta. Mọi thứ bắt đầu từ điều này: từ việc nuôi dưỡng người khác, thế giới và công trình tạo dựng. Có gì tốt khi biết nhiều người và nhiều thứ nếu chúng ta không nuỗi dưỡng họ? Năm nay, trong khi chúng ta hy vọng những khởi đầu mới và những sự chữa lành mới, chúng ta cũng đừng quên phớt lờ việc chăm sóc. Cùng với một loại vaccine cho cơ thể chúng ta, thì chúng ta cũng cần một loại vaccine cho tâm hồn chúng ta. Loại vaccine ấy là sự chăm sóc. Đây sẽ là một năm tốt lành nếu chúng ta quan tâm đến người khác, như Mẹ thực thi với chúng ta.

Động từ thứ ba là tìm kiếm. Tin Mừng nói cho chúng ta biết rằng các mục đồng “thấy Mẹ Maria và Thánh Giuse và hài nhi” (c. 16). Họ không tìm thấy những dấu chỉ lạ lùng, mà là một gia đình đơn sơ. Nhưng ở đó họ thật sự tìm thấy Thiên Chúa, Đấng chính là sự huy hoàng trong sự nhỏ bé, sức mạnh trong sự dịu dàng. Nhưng làm thế nào mà các mục đồng lại có thể tìm thấy dấu chỉ kín ẩn này? Họ đã được một thiên thần gọi. Chúng ta cũng sẽ không tìm thấy Thiên Chúa nếu chúng ta không được ân sủng mời gọi. Chúng ta không bao giờ có thể hình dung một Thiên Chúa như thế, được sinh ra bởi người phụ nữ, Đấng đổi mới lịch sử bằng tình yêu dịu dàng. Nhưng bởi ân sủng thì chúng ta thật sự tìm được Ngài. Và chúng ta khám phá ra rằng sự tha thứ của Ngài mang lại sự hạ sinh mới, sự ủi an của Ngài làm thắp lên niềm hy vọng, sự hiện diện của Ngài ban phát niềm vui không thể cưỡng lại được. Chúng ta tìm thấy Ngài nhưng chúng ta phải không được đánh mất tầm nhìn về Ngài. Thực vậy, Thiên Chúa không bao giờ được tìm thấy một lần và mãi mãi: mỗi ngày Ngài cần phải được tìm lại một cách mới. Do đó Tin Mừng mô tả các mục đồng là liên tục tìm kiếm, liên tục dịch chuyển: “họ vội vã lên đường, họ tìm thấy, họ được biết, họ trở về, tôn vinh và ngợi khen Thiên Chúa” (cc. 16-17.20). Họ không thụ động, vì để nhận lãnh ân sủng chúng ta phải tích cực.

Thế còn về phần chúng ta? Chúng ta được mời gọi để tìm kiếm điều gì vào khởi đầu năm nay? Sẽ thật tốt để tìm kiếm thời gian cho ai đó. Thời gian là một kho tàng mà tất cả chúng ta đều sở hữu, nhưng thường chúng ta canh giữ nó cách ích kỷ, vì chúng ta chỉ muốn dùng thời gian cho bản thân mình. Chúng ta hãy xin ân sủng để tìm kiếm thời gian cho Thiên Chúa và cho người thân cận của mình – cho những người đang cô đơn hay đau khổ, cho những người đang cần ai đó để lắng nghe và thể hiện sự quan tâm với họ. Nếu chúng ta có thể tìm thấy thời gian để cho đi, thì chúng ta sẽ thấy ngạc nhiên và đầy tràn niềm vui, như các mục đồng. Xin Mẹ, Đấng đã mang Thiên Chúa vào thế giới trong thời gian, sẽ giúp chúng ta biết rộng lượng với thời gian của chúng ta. Lạy Mẹ Thánh của Thiên Chúa, chúng con xin thánh hiến Năm Mới này cho Mẹ. Mẹ, Đấng biết cách nuôi dưỡng mọi sự trong tâm hồn Mẹ, quan tâm đến chúng con, chúc lành cho thời gian của chúng con, và dạy chúng con biết tìm kiếm thời gian cho Thiên Chúa và cho người khác. Với niềm vui và niềm tin, chúng con tuyên xưng Mẹ: Mẹ Thánh của Thiên Chúa! Amen.

Joseph C. Pham (Vatican.va)