Skip to main content
Hãy giữ cho đơn giản

Hãy Đi Tắm, Thì Được Sạch

Sách Các Vua, Quyển 2. ( 2V 5, 1-15a)

Trong những ngày ấy, Naaman, tướng đạo binh của vua xứ Syria, là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng, vì Chúa đã dùng ông mà cứu dân Syria; ông còn là người hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi. Lúc bấy giờ một vài toán dân Syria bắt một thiếu nữ ở đất Israel dẫn về để hầu hạ bà Naaman. Cô ta nói với bà chủ: “Chớ chi ông chủ tôi đến gặp vị tiên tri ở Samaria, chắc chắn vị tiên tri ấy sẽ chữa ông khỏi phong cùi”. Naaman đến tâu vua rằng: “Cô nhỏ xứ Israel đã nói thế này thế này”. Vua xứ Syria liền nói: “Khanh hãy đi, trẫm sẽ gởi cho vua Israel một bức thơ”. Naaman ra đi, mang theo mười lạng bạc, sáu ngàn nén vàng và mười bộ áo. Ông trao cho vua Israel bức thơ nội dung như sau: “Khi bức thơ này đến tay nhà vua, nhà vua biết tôi sai Naaman, tôi tớ tôi, đến với nhà vua, để xin nhà vua chữa ông khỏi phong cùi”.
Sau khi đọc bức thơ, vua Israel liền xé áo và nói: “Ta có phải là Chúa, có thể giết chết và cho sống hay sao mà vua ấy gởi người đến xin ta chữa lành phong cùi? Các ngươi thấy không, vua ấy tìm cớ hại Ta đó”. Khi Êlisêô, người của Thiên Chúa, nghe tin vua Israel đã xé áo mình, nên sai người đến tâu vua rằng: “Tại sao nhà vua lại xé áo? Ông ấy cứ đến với tôi thì sẽ biết trong Israel có một vị tiên tri”.

Naaman lên xe ngựa đi, và dừng lại trước cửa nhà Êlisêô. Tiên tri nói với Naaman rằng: “Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Giođan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch”. Naaman nổi giận bỏ đi nói rằng: “Tôi tưởng ông ấy ra đón tôi và đứng trước tôi kêu cầu danh Chúa là Thiên Chúa của ông, rồi đặt tay lên chỗ phong cùi của tôi và chữa tôi lành mạnh. Các con sông Abana và Pharphar ở Đamas không sạch hơn các con sông ở Israel để tôi tắm và được lành sạch hay sao?” Ông trở về lòng đầy tức giận.

Các đầy tớ của ông đến nói với ông rằng: “Thưa cha, vị tiên tri có yêu cầu cha làm một việc lớn lao thì cha cũng phải làm. Phương chi bây giờ người bảo cha: ‘Hãy đi tắm, thì được sạch’ “. Naaman xuống tắm bảy lần ở sông Gio-đan như lời tiên tri, người của Thiên Chúa dạy, da thịt ông lại trở nên tốt như da thịt của đứa trẻ, và ông được sạch.

Sau đó ông và đoàn tuỳ tùng trở lại gặp người của Thiên Chúa. Đến nơi, ông đứng trước mặt người của Thiên Chúa và nói: “Thật tôi biết không có Thiên Chúa nào khác trên hoàn vũ, ngoài một Thiên Chúa ở Israel”.

* * * 

Sống giữa cuộc sống vốn đầy rẫy những điều bất công, đầy những điều như muốn kéo ta xuống thay vì nâng ta lên, đầy những sự việc xảy ra ngoài ý muốn, và cả những điều làm cho ta không thể không vương vấn bụi trần, vấp phạm sai lầm, và ở trong tình trạng tăm tối vì những lối nghĩ, lối sống, và các hành động tiêu cực và phạm lỗi của chúng ta. Ở trong tình trạng không sạch này, chúng ta liên tục cảm thấy bị đè nặng, mỏi mệt, ngột ngạt, đến nỗi chúng ta vẫn thường hay ước gì có một giải pháp giúp ta thoát khỏi tình trạng này ngay và luôn. Đó chính là tâm trạng và ước muốn của ông Naaman, một “tướng đạo binh của vua xứ Syria, là người có uy thế đối với vua và được tôn trọng”, một người “hùng mạnh và giàu có, nhưng lại mắc bịnh phong cùi”. Tắt một lời, ông là một con người bất hạnh.

Rõ ràng là không ai trong chúng ta thích sự bất hạnh, đổ vỡ, lỗi lầm, và những mệt mỏi đổ xuống trên cuộc sống của chúng ta, bởi lẽ chúng ta được sinh ra và tạo nên để được hưởng niềm vui, bình an và sự giàu có mà Thiên Chúa đã định sẵn cho. Nhưng, khốn thay, cuộc đời không bao giờ như chúng ta mong đợi, bởi lẽ chúng ta đang không sống một mình trong hoang đảo, mà là đang sống trong một xã hội con người bao gồm rất nhiều anh em đồng loại, mỗi người một cá tính, một hoàn cảnh, một ý nghĩ, và động lực sống khác nhau. Chính sự khác biệt và đa dạng này mà chúng ta nhiều phen phải khổ và mỏi mệt. Có những nỗi khổ đau do chúng ta tự tạo ra, và cũng có những bất hạnh do người khác tạo nên cho ta. Và dù ở trong hoàn cảnh nào, thì chính bản thân chúng ta là người chịu lấy nỗi khổ, chịu lấy căn bệnh “phong cùi” như ông Naaman bất hạnh phải chịu lấy.

Ở trong tình trạng bệnh hoạn, cả về phương diện thể lý lẫn tinh thần, chúng ta thường có khuynh hướng đặt toàn bộ sự chú ý của chúng ta vào đó, đặt toàn bộ suy nghĩ của chúng ta vào đó, với một niềm tin hết sức mạnh mẽ “sẽ không thể qua nổi”, hoặc nếu có thì phải là một cách phi thường nào đó. Chính khuynh hướng tiêu cực cố hữu về mặt tư tưởng và niềm tin này mà, đôi khi chúng ta cảm thấy bế tắc và bị giam cầm trong cái ngục thất của chính mình, trong khi chỉ cần một cái nhìn khác và cách nghĩ khác thì vấn đề sẽ được giải quyết ngay và luôn.

Trong câu chuyện của ông Naaman, khi gặp tiên tri Êlisêô với lời đề nghị đơn giản, “Ông hãy đi tắm bảy lần ở sông Giođan, thì da thịt ông sẽ được lành sạch”. Thay vì nghe lời, thì ông Naaman lại nổi giận đùng đùng, bởi lẽ sông Giođan theo ông, xét về bản chất có gì hay hơn sông “Abana và Pharphar ở Đamas”, nhiều khi lại chẳng lớn và “sạch” bằng. Ông Naaman không chấp nhận một thực tại mới, không chấp nhận giải pháp đơn giản, mà ông kì vọng một giải pháp gì đó cầu kì và phức tạp hơn cả về hình thức lẫn tinh thần. Thường là thế, chúng ta là những con người với những cái đầu đã bị lập trình bởi đủ thứ kiểu phức tạp của cuộc sống, nên chúng ta quên mất điều giản dị; chúng ta quen với đủ thứ kiểu trang thiết bị hiện đại, nên chúng ta quên mất những phương tiện đơn giản mà hữu hiệu; chúng ta quá quen với những liệu pháp chữa lành cầu kì, rườm rà, nhiều thủ tục mà quên mất sự giản dị và thần kì của các liệu pháp truyền thống và đơn giản... Tắt một lời, chúng ta tự nhốt mình vào trong vấn đề của chính mình.

Hệ thống niềm tin mà chúng ta đang có chính là rào cản lớn nhất cho mọi vấn đề mà chúng ta gặp phải trong cuộc sống, cho mọi sự bế tắc. Nhiều khi chỉ cần đơn giản thực hiện theo sự chỉ dẫn của một người mà Thiên Chúa gửi đến cho ta như một sứ giả chữa lành, thì mọi vấn đề của ta sẽ được giải quyết, ta lại phức tạp hoá và khước từ mọi lời đề nghị giúp đỡ, hay chấp nhận nhưng không hành động để được giải thoát. Vì thế, có quá nhiều người mang theo vấn đề của mình vào cả cõi thiên thu, nghĩa là đến chết vẫn không chịu chấp nhận thực tại và giải pháp mới để được giải thoát. Đây chính là sai lỗi lớn nhất mà cái tôi của ta mang lại, vì hệ thống niềm tin là do nó quy định và điều khiển, một hệ thống dựa trên sự hữu hình, hợp lý, và hợp khoa học, bất chấp mọi điều đơn giản và kỳ diệu của cuộc sống.

Vì thế, nếu giờ đây bạn thấy mình cần được giải thoát, cần được chữa lành, cần được tươi mới lại...thì hãy đơn giản trong tư tưởng, hãy chấp nhận những giải pháp đơn giản nhất, hãy đơn sơ để hành động theo sự chỉ dẫn, hãy thả lỏng con tim, hãy mở lòng mình ra trước những thực tại và giải pháp mới thay vì khép kín ở nơi chính hệ thống niềm tin cũ kĩ và sai lầm của bản thân.

Joseph C. Pham