Skip to main content
Bản phác thảo "Vitruvian Man" của Leonardo da Vinci

Sự Phục Sinh Của Đức Kitô Mạc Khải Phẩm Giá và Số Phận Của Con Người

Chúa Nhật Phục Sinh B

Bài Đọc: Cv 10, 34a. 37- 43; Cl 3, 1-4; Ga 20, 1-9

Mỗi Phục Sinh, Giáo Hội tuyên bố khá rõ ràng rằng bản thân vũ trụ đã được biến đổi bởi sự phục sinh của Chúa Giêsu Kitô. Giáo Hội thực hiện điều này một cách mang tính hàm súc, mọi ngày khác trong năm, bởi hành động tồn tại rất mạnh của mình vì Giáo Hội tồn tại để chúng ta có thể gặp gỡ Đức Kitô phục sinh ngày nay. Sự phục sinh làm khai sinh Giáo Hội, và chúng ta được mời gọi đón nhận thực tại của sự phục sinh của Đức Kitô bằng việc đi vào sự hiệp thông của các Thánh, điều mà chúng ta gọi là giáo hội.

Là một người đang rao giảng trong và cho Giáo Hội, tôi long trọng nói với các bạn rằng thế giới đã được thay đổi và rằng các bạn đã được thay đổi vì sự phục sinh mạc khải rằng đời sống của các bạn quan trọng, rằng nó có ý nghĩa và rằng nó có một số phận. Những đổ vỡ và buồn sầu của đời sống của bạn sẽ chỉ cho thấy chính chúng là có mục đích khi vinh quang của Đức Kitô và lý do của thế giới cuối cùng được mạc khải và mạc khải hoàn toàn.

Thông điệp này vẫn luôn đứng trong thế tương phản sắc bén với sự khôn ngoan của thế giới. Tin mừng trước hết được rao giảng cho một thế giới mỏi mệt, thế giới La-Hy, một thế giới vốn đã mỏi mệt vì một tổ hợp các vị thần của nó và những thiết chế dân sự của nó. Niềm hy vọng cho những người nam nữ này là quá nhỏ bé. Khát mong của họ chỉ là sự sụp đổ sau cùng ấy sẽ đến trong thế hệ kế tiếp, chứ không phải là thế hệ của họ.

Ngày nay, sự phục sinh một lần nữa được rao giảng trong một thế giới ngày càng mỏi mệt, một thế giới cho chúng ta biết rằng chúng ta là những vật li ti vô nghĩa trong một tiến trình vũ trụ vô lý. Những tư tưởng vĩ đại đang hết lòng rao rảng cho chúng ta rằng tư tưởng của chúng ta chính chúng chỉ là những sự tình cờ của sự tiến hóa. Họ thuyết phục chúng ta để tin rằng ý chí tự do là một ảo tưởng, phớt lờ sự trái nghịch mang tính tàng ẩn là họ phải làm điều này qua việc thắng sự phán quyết của chúng ta. Nền luân lý đương đại không còn ca tụng sự tự tiết chế hay sự hy sinh bản thân nữa. Nó đã bị giảm xuống thành những nỗ lực của chúng ta trong việc ngăn chặn sự sụp đổ sau cùng của môi trường, của lối sống của chúng ta. Chúng ta được cho biết rằng điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm là để lại một điều gì đó của thế giới buồn sầu này cho thế hệ kế tiếp. Và nếu đời sống của một cá nhân dường như trở nên khắc nghiệt hơn cả sự chết, thì sự chết cần phải được chọn lựa, hoặc là bởi hoặc vì một cá nhân.

Nhưng rồi sự phục sinh lại mạc khải rằng đời sống của bạn có ý nghĩa, rằng nó có một mục đích và một số phận, chắc như chính đời sống của Chúa Giêsu vậy. Thực vậy, việc Chúa Giêsu là hoa quả đầu mùa của những kẻ đã yên giấc.

Leonardo da Vinci chưa bao giờ vẽ một cảnh tượng phục sinh. Thiên tài của ông dẫn ông đi vào quá nhiều những lãnh vực khác của nỗ lực con người, khi khám phá ra các sự thật vốn chỉ được khám phá lại trong nhiều thế kỷ sau khi ông qua đời. Thực vậy một trong những hình ảnh nổi tiếng nhất mà Leonardo để lại cho chúng ta không phải là một bức họa nào cả. Đó là một cây viết và một ống mực, đã phác họa ra trong tập giấy của ông, mà tất cả chúng ta đều đã thấy, mặc dù chỉ một vài người nhận ra tên gọi của nó, “Vitruvian Man”.

Đây là cách mà bản phác họa của ông diễn ra. Nhà thờ chính tòa Milan vẫn cần một cái tháp chuông, và điều này tạo nên cơ hội cho các tư tưởng Phục Hưng đưa cấu trúc trung cổ đến chỗ thành toàn.

Thời Phục Hưng là về việc tái khám phá lại thế giới cổ, và Leonardo đặc biệt bị cuốn hút bởi kiến trúc La Mã cổ, Vitruvius, người viết rằng “thiết kế một ngôi đền thờ tùy thuộc vào tính đối xứng. Cần phải có một mối quan hệ cụ thể giữa các bộ phận của nó, như trong trường hợp của một con người được hình thành cách hoàn hảo”.  Vì thế việc suy tư về thiết kế nhà thờ chính tòa Milan dẫn Leonardo đến việc suy tư về tính con người của chúng ta.

Người viết tự thuật cho ông, Walter Isaacson, viết: “Leonardo cùng một lúc đón nhận phép so sánh cả trong nghệ thuật và khoa học của ông. Ông đã viết nổi tiếng vào thời của mình, “Những người cổ xưa gọi con người là một thế giới nhỏ bé hơn, và chắc chắn việc sử dụng danh xưng này đã được phú ban cách tốt lành, vì thân thể con người là một bản mộc đối với thế giới”.

Đây là lý do vì sao mà bản phác họa “Vitruvian Man” của Leonardo được tỏ lộ khi đã được cân xứng cách hoàn hảo đối với hai hình tượng hình học căn bản nhất, mà quanh đó vũ trụ hiệp nhất lại: hình vuông và hình tròn. Galieo đã nói với thế giới rằng nó xoay quanh mặt trời, chứ không phải mặt trời và ngôi sao xoay quanh trái đất. Và rồi Thời Phục Hưng vẫn mang tính Kitô Giáo sâu sắc. Họ tin rằng con người là một tiểu vũ trụ của thế giới, được phú bẩm ý nghĩa, vì tư tưởng tốt nhất của các tư tưởng xưa đã tin vào điều này và vì nó vẫn được mạc khải trong sự phục sinh của Đức Kitô.

Đây là điều mà các tư tưởng vĩ đại của thời đại của chúng ta vẫn phải loan báo, nhưng trong những ngày tăm tối này, thì họ để cho giáo hội rao giảng phẩm giá và số phận cao nhất của con người. “Khi Ðức Kitô, nguồn sống của chúng ta xuất hiện, anh em sẽ được xuất hiện với Người, và cùng Người hưởng phúc vinh quang” (Cl 3:4).

Chúng ta không phải là một tia nhất thời của tinh thần trong vấn đề vô lý, chỉ được định để bị hủy diệt và chết. Ở nơi Đức Kitô, trong sự phục sinh của Người, số phận của vũ trụ đã được mạc khải. “Anh em không biết rằng chỉ một chút men cũng đủ làm cho cả khối bột dậy lên sao?” (1 Cr 5:6). Tuy nhiên tinh thần tuyên bố vấn đề như của riêng, cũng như chúng ta tuyên xưng rằng mọi vấn đề đều là từ tinh thần. Tinh thần sẽ vực dậy chúng ta, sẽ vực dậy những câu chuyện của chúng ta và sự sống của chúng ta, chắc chắn như nó đã vực dậy sự sống của Đức Kitô.

Vào dịp Phục Sinh, tất cả chúng ta đều muốn nghe những trình thuật phục sinh. Đó là câu chuyện vui tươi và nâng tâm hồn. Nhưng Giáo Hội nói cho chúng ta biết rằng, trước khi các Tin Mừng của Giáo Hội thậm chí được viết nên, thì ý nghĩa thẳm sâu nhất của câu sự phục sinh, ý nghĩa của nó đối với đời sống của chúng ta, đã được thiết lập bởi thần học gia vĩ đại nhất của Giáo Hội, Thánh Phaolô:

“Nhưng nếu chúng tôi rao giảng rằng Ðức Kitô đã từ cõi chết chỗi dậy, thì sao trong anh em có người lại nói: không có chuyện kẻ chết sống lại? Nếu kẻ chết không sống lại, thì Ðức Kitô đã không chỗi dậy. Mà nếu Ðức Kitô đã không chỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng.

Thế ra chúng tôi là những chứng nhân giả của Thiên Chúa, bởi vì đã chống lại Thiên Chúa mà làm chứng rằng Người đã cho Ðức Kitô chỗi dậy, trong khi thực sự Người đã không cho Ðức Kitô chỗi dậy. Vì nếu kẻ chết không chỗi dậy, thì Ðức Kitô cũng đã không chỗi dậy. Mà nếu Ðức Kitô đã không chỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của anh em.

Hơn nữa, cả những người đã an nghỉ trong Ðức Kitô cũng bị tiêu vong. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Ðức Kitô chỉ vì đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người. Nhưng không phải thế! Ðức Kitô đã chỗi dậy từ cõi chết, mở đường cho những ai đã an giấc ngàn thu” (1 Cr 15:12-20).

Terrance W. Klein – Một linh mục Giáo Phận Dodge City và là tác giả cuốn Vanity Faith

Joseph C. Pham (Chuyển ngữ từ America Magazine)