Skip to main content

Muốn Biết Bạn Là Ai? Hãy Hỏi Điều Bạn Muốn Là Gì

Tôi là ai? Đó là một câu hỏi sâu sắc, đặc biệt khi bạn đang chơi với câu hỏi này như một trò chơi khởi động. Khi một cái danh nổi tiếng được gán chặt vào phía trước trán của bạn, và bạn đoán căn tính của bạn bằng việc hỏi những câu hỏi đúng-sai từ những người chơi khác. Một cách tự nhiên bạn sẽ giới hạn lại những thuộc tính mà cái tên đó có. Tôi có phải là một nhân vật tiểu thuyết? Một vận động viên? Tôi đang ở trên truyền hình?

Mình Thích Thì Mình Nhích - Một Sự Tự Do Không Có Hậu

Nhiều người trẻ hôm nay ưa thích nói những câu nói độc để thể hiện mình là người cá tính, sáng tạo, độc, lạ, và nhiều nhất có lẽ là câu nói "Mình thích thì mình nhích...". Các bạn thích nói câu này như một lời tuyên ngôn cho sự tự do và độc lập của các bạn trong mọi điều các bạn dự tính và hành động. Quả thật, lời nói có sức mạnh biến thành hiện thực, nên chả cần các bạn "thích rồi mới nhích", mà thực tế là "nhích rồi mới thích".

Bạn Sẽ Không Thể Hiểu Được Tội Lỗi Nếu Không Hiểu Thời Gian

Nếu chúng ta là thọ tạo của Thiên Chúa, thì lịch sử là một phân xưởng của Thiên Chúa bởi vì chỉ trải qua thời gian mà chúng ta mới trở thành hay thất bại trở thành những thọ tạo mà Thiên Chúa có ý định. Có lẽ một sự so sánh thật là hữu ích. Các loại đá không thay đổi nhiều qua thời gian. Giống như hầu hết các loại vật thể mang tính vật chất, chúng chỉ đơn giản tan rã. Và sức sống, điều làm năng động các loại động vật, cũng không thay đổi nhiều khi trải qua thời gian.

Chỗ Trống Trên Mạng Xã Hội Lấp Đầy Chỗ Trống Trong Tâm Hồn

Các chuyên gia tâm lý và tinh thần đều có cùng một nhận định, dù cách thế hiện và hình thức thể hiện quan điểm có khác nhau, nhưng điểm chung vẫn là: Mạng xã hội phát triển là nhờ những chỗ trống như trên Facebook thì có "What's on your mind?" "Comment"; Twitter có "What's happening?" và "Reply"...Sức mạnh của những chỗ trống này rất lớn, nó luôn mời gọi chúng ta phải nói một điều gì đó, nói càng nhiều càng tốt...và khi nói thì người ta hao tổn năng lượng bởi nhiều luồng ý kiến khác nhau khiến chúng ta tưởng rằng mình đang làm gì đó có ích cho bản thân, nhưng thực ra là đang lấp đầy khoảng

Không Thể Giúp Một Người Mắc Bệnh Sợ Trưởng Thành

Trong cuộc sống, có lẽ bất cứ ai đang nỗ lực hoàn thiện bản thân mình và trong các mối tương quan xã hội, thậm chí cả trong gia đình và trong các đoàn thể, khó tránh khỏi tiếp xúc với những người có não trạng khép kín và không muốn mở ra cho những chân trời, cho sự trưởng thành của bản thân. Và khi gặp những người khép kín này, nếu chúng ta có lòng chân thành, khả năng chúng ta sẽ gặp bối rối trước những người thế này.

Sợ Hãi và Niềm Vui Trong Đời Sống Tinh Thần

Nếu can đảm và chân thành nhìn vào trong các tôn giáo lớn trên thế giới, chúng ta sẽ thấy hầu hết đang sống trong sự sợ hãi hơn là trong niềm vui, những sự sợ hãi hết sức tiêu cực do bởi những nhà lãnh đạo tinh thần đầy sợ hãi giảng dạy, và dùng sự sợ hãi như một công cụ để áp chế và kiểm soát tư tưởng của người có niềm tin.

Thông Điệp Của Toà Thánh Vatican Nhân Dịp Đại Lễ Phật Đản Vesakh 2017

Các Bạn Phật Tử Thân Mến,

1. Thay mặt Hội Đồng Giáo Hoàng về Đối Thoại Liên Tôn, chúng tôi gửi lời chào chúc nồng nhiệt nhất và những lời chúc phúc nguyện cầu của chúng tôi nhân dịp Lễ Phật Đản. Dịp lễ này mang lại niềm vui và bình an cho tất cả các bạn, cho gia đình các bạn, cho các cộng đồng và các quốc gia.

Đánh Giá Một Điều Vô Giá Trị - Căn Bệnh Của Chúng Ta

Sống trong một thế giới lỏng, một xã hội "lỏng", một xã hội không có điểm qui chiếu, không có những giá trị mà ở đó người ta không thể bàn cãi nếu hướng đến những giá trị ấy, thì con người gần như mất hết hệ qui chiếu, mất hết điểm tựa, mất hết định hướng...Con người chỉ còn là những cú va chạm vào nhau trong không gian lỏng không nền tảng và điểm tựa. Trong không gian này, mọi quan điểm đều có giá trị và vô giá trị theo nhãn quan và qui chuẩn cá nhân của từng người. Đây là một thực tại đáng cảnh báo.

Kitô Giáo Mà Không Có Cuộc Chịu Nạn Thì Không Phải Là Kitô Giáo

Mùa Hè năm ngoái, tôi bước vào một cửa tiệm bán các vật phẩm Kitô Giáo để kiếm một món quà cưới cho một người bạn, dĩ nhiên, theo phong cách chính hiệu của người-mua-quà-tặng-vào-phút-chót. Tôi nghĩ một cây thập giá đẹp sẽ là một ý tưởng hay cho căn hộ của một đôi bạn mới kết hôn. Khi tôi rảo quanh cửa tiệm, thì tôi thấy một vài thập giá, nhưng chúng lại không giống như điều mà tôi đang tìm kiếm.

Hạnh Phúc Với Sự Thật Một Nửa

Trong cuốn sách "Strangers in The Strange Land", Đức Tổng Giám Mục Charles Chaput - Tổng Giám Mục Philadelphia đã viết: "Nhiều người chúng ta ngày nay rất hạnh phúc để sống với những sự thật một nửa hơn là chịu rủi ro bị cắt ra khỏi bầy đàn. Nền văn hoá nói dối phát triển nhanh chóng trên sự đồng loã của chúng ta, sự thiếu can đảm, và tự lừa phỉnh bản thân".

Luật Hấp Dẫn hay Luật Hấp Hối?

Nhiều người trên thế giới ngày nay đang bị cuốn hút vào một định luật mà người ta gọi là Luật Hấp Dẫn khởi đầu bởi những nhà diễn thuyết như cặp vợ chồng Esther-Abraham Hicks, Rhonda Byrne, Wayne W. Dyer v.v Theo những người này, thì chúng ta có thể cuốn hút sự giàu có, các mối quan hệ, bất hạnh, hay hạnh phúc nhờ bởi lối tư duy tích cực, sử dụng những lời xác quyết của bản thân, những sắp đặt của tư tưởng...tắt một lời là dùng sức mạnh của tiềm thức để đạt được mọi điều mình muốn trong cuộc sống.

Phó Thác hay Thoái Thác?

Trong niềm tin tôn giáo, người có niềm tin hay được dạy là phải biết "phó thác", phải có tâm tình "phó thác" vào Thượng Đế, vào Trời Phật, vào Chúa... Nghĩa là tin vào sự quan phòng, chăm sóc đầy quyền năng của các Ngài sẽ ra tay can thiệp vào hoàn cảnh của mình. Đây là một thái độ đúng đắn trong mối tương quan giữa một người là Con và một Đấng là Cha. Con thì phải tin tưởng hoàn toàn vào sự lo lắng chăm sóc của Cha trong mọi sự. Tuy nhiên, cũng có một thái độ khác rất giống với tâm tình phó thác này, đó chính là sự thoái thác của mỗi người chúng ta trong cuộc sống.

Đức TGM Ngô Quang Kiệt - Về Tượng Thánh Giuse Ngủ

Năm nay tôi được tặng hai tượng thánh Giuse nằm ngủ. Tượng có xuất xứ từ Philippines. Nghe nói Đức Thánh Cha Phanxico cũng có một tượng để trên bàn làm việc của ngài. Thực ra tượng thánh Giuse nằm ngủ có nền tảng Kinh Thánh. Hầu hết những lần Chúa phán bảo ngài đều thông qua giấc ngủ. Như bài Tin Mừng hôm nay kể lại: “Ông đang toan tính như vậy, thì sứ thần Chúa hiện đến báo mộng cho ông”.

Lên Núi Ở Ẩn hay Bôn Ba Vào Thế Giới?

Chúng ta đang sống trong một giai đoạn, một thời kỳ mà không chỉ thế giới đang đầy rẫy những hỗn loạn, xáo trộn, khủng hoảng...về mọi phương diện, mà ngay cả trong nước với sự xuống cấp trầm trọng về mọi phương diện: đạo đức, giáo dục, niềm tin, lý tưởng, nhân bản, kinh tế, và giá trị sống... Ở trong một vùng "chiến sự" dầu sôi lửa bỏng như thế, bom đạn liên tục như thế, chúng ta không khỏi đôi lúc có cảm giác hay bị cám dỗ bỏ hết mọi sự để ẩn náu vào một nơi nào đó an toàn như lên núi trồng rau nuôi gia súc để sống đời thanh đạm, hay về quê sống với gia đình cho nó yên thân...

Lời Khôn Ngoan - Ước Muốn Nên Nổi Tiếng và Những Hệ Luỵ

Muốn được nổi tiếng, một nhu cầu muôn thuở của con người trong mọi thời đại, chứ không chỉ riêng của con người của thời nay. Câu chuyện tháp Babel trong Sách Sáng Thế Ký (11:1-9) cho chúng ta biết được nhu cầu cố hữu ấy khi con cháu ông Noe lúc bấy giờ nói cùng một ngôn ngữ, và bắt đầu đồng lòng với nhau “đúc gạch” để xây một ngọn tháp chọc trời, để tạo nên một tiếng vang lẫy lừng trên cõi đất.

Lời Khôn Ngoan - Mỗi Người Đều Có Nguy Cơ Đổ Máu Anh Em Mình

Có thể nói theo trình thuật của Sách Sáng Thế, thì vụ giết người đầu tiên trong lịch sử phát triển của nhân loại là vụ Cain giết chết em ruột mình là Abel vì lòng ghen tị với em mình trước sự ưng thuận lễ phẩm mà cả hai dâng lên Thiên Chúa. Kể từ thời điểm huynh đệ tương tàn ấy, kể từ thời điểm mạng sống người bị lấy đi bởi người anh em mình ấy, thời điểm máu người đổ ra, cho đến ngày hôm nay, biết bao nhiêu vụ huynh đệ tương tàn, con người giết hại lẫn nhau, máu đã đổ ra thấm đầy mặt đất, tố cáo sự dữ mà con người dành cho nhau.

Lời Khôn Ngoan - Từ Thời Niên Thiếu: Một Chìa Khoá Cho Tương Lai hay Thảm Hoạ Cho Nhân Loại

Sau khi Thiên Chúa quyết định giáng phạt để huỷ diệt hết con người mà Ngài đã tạo dựng nên như Sách Sáng Thế thuật lại vì “Thiên Chúa thấy tội ác của loài người lan tràn trên mặt đất” (x. 6:5-8) bằng một trận đại lụt hồng thuỷ, và chỉ giữ lại một gia đình ông Noe mà Ngài thấy là “được ơn nghĩa” trước mặt Ngài, thì giờ đây, Thiên Chúa lại quyết định "Từ nay trở đi, chẳng bao giờ vì cớ nhân loại mà Ta chúc dữ trái đất nữa, vì tâm tình và tư tưởng lòng con người đã nghiêng chiều về đàng trái từ niên thiếu” (x. St 8:20-22).

Lời Khôn Ngoan - Thiên Chúa Lấy Làm Tiếc và Chúng Ta Lấy Làm Tiếc

Kể từ sau khi Adam và Eva sử dụng sai sự tự do của mình để ăn trái của “cây biết lành biết dữ”, thì các hệ luỵ của chuyện biết lành và biết dữ bắt đầu xuất hiện, cụ thể là từ hai người con đầu tiên của ông bà là Cain và Abel. Cain đã giết em mình vì lòng ghen tị với Abel, chỉ vì Thiên Chúa vui lòng nhận của lễ Abel dâng mà lại không nhận của lễ do Cain dâng. Và rồi hôm nay, “Thiên Chúa thấy tội ác loài người lan tràn trên mặt đất, mọi tư tưởng trong lòng đều luôn luôn hướng về đàng xấu”, và từ đây mà “Thiên Chúa lấy làm tiếc”. Tại sao Thiên Chúa lại tiếc?

Lời Khôn Ngoan - Lòng Ganh Tị Dẫn Đến Sự Huỷ Diệt

Sách Sáng Thế hôm nay thuật lại việc ông Adam và bà Eva sinh được hai người con trai, một người là Cain và một người là Abel là em (4, 1-15. 25), và cả hai đều có lễ vật dâng lên Thiên Chúa, nhưng Chúa chỉ đoái nhìn đến của lễ của Abel mà không đoái hoài gì đến của Cain. Chính điều này tạo nên ở nơi Cain một lòng ganh tị với em mình, và từ đó nảy sinh việc giết em là Cain. Câu chuyện này không phải của riêng một mình Cain và Abel, mà còn đang rất hợp thời với chúng ta ngày nay, giữa một thế giới đầy rẫy những ghen tương và đố kị vốn tạo nên biết bao nhiêu là thảm hoạ.

Lời Khôn Ngoan - Đối Thoại Với Sự Dữ và Giải Pháp

Trong tuần này, phụng vụ Lời Chúa trình bày cho chúng ta những chương đầu tiên của Sách Sáng Thế, và hôm nay trong sự tiếp nối đó (St 2: 18-25), chúng ta thấy cảnh tượng con rắn bắt đầu cám dỗ con người đầu tiên ăn trái của “cây biết lành biết dữ” trong vườn địa đàng. Và người đầu tiên nó bắt đầu câu chuyện là Bà Eva, một người trợ tá mà Thiên Chúa tạo ra cho Adam sau khi Ngài thấy “người đàn ông ở một mình thì không tốt”. Con rắn đã bắt đầu mở lời bằng một câu hỏi tự bản thân là vô thưởng vô phạt, "Có phải Thiên Chúa đã bảo: ‘Các ngươi không được ăn mọi thứ cây trong vườn?’”.

Subscribe to Tinh Thần